Vinh Quang Thiên Chúa

 

            


CHÚA NHẬT II MÙA CHAY (năm A )

 Hạnh tích thánh tử đạo Việt Nam có kể lại rằng: Để dụ dỗ chàng thanh niên trẻ tuổi tuấn tú khôi ngô Tôma Trần văn Thiện, quan tỉnh Quảng Trị đã buông lời ngon ngọt: Ta thấy tuổi con còn trẻ, tương lai rộng mở, nếu con chịu bỏ đạo ta sẽ lo liệu cho con làm quan. Hơn nữa sẽ nhận con làm con rể của ta, sẽ đứng ra lo liệu việc cưới xin. Thế nhưng anh Tôma Thiện đã khẳng khái trả lời: “Tôi chỉ mong chức quyền trên trời, chứ không màng danh vọng trần thế”.

Làm thế nào để một chàng trai quê mùa ít học, có được những đối đáp khôn ngoan, và xác tín về cuộc sống hạnh phúc mai sau như vậy? Thưa đó chính là nhờ mạc khải của Đức Giêsu, ngang qua biến cố biến hình trên núi Tabor. Qua đó, Ngài còn chỉ cho chúng ta biết phải sống làm sao, đi vào con đường nào để cũng đạt đến hạnh phúc biến hình vinh quang như Ngài.

Thực ra cái hạnh phúc thiên đàng từ ban đầu đã từng là quê hương, là cội nguồn của mỗi chúng ta. Chính nơi vườn diệu quang ngập tràn ánh sáng, Thiên Chúa đã tạo dựng và mặc con người cái vẻ rực rỡ chói ngời của Ngài. Thế nhưng mọi sự đã đổ vỡ khi con người cố tình chối bỏ, quay lưng lại với Thiên Chúa. Hậu quả là lòng trí con người ra xấu xa, bị loại khỏi thiên đàng hạnh phúc. Kể từ đó tội lỗi cùng khuynh hướng xấu luôn áp đặt và trói cột khiến con người không ngừng sa ngã. Vì vậy, để đưa con người về với hạnh phúc ban đầu, Thiên Chúa chuẩn bị bằng một kế hoạch cứu độ, khởi đi từ việc chọn gọi tổ phụ Abraham: “Abraham, ngươi hãy từ bỏ cha mẹ quê hương, ruộng vườn mà đi đến vùng đất mà Ta sẽ chỉ cho ngươi”. Nghe theo lời Chúa kêu gọi, Abraham mau mắn lên đường, chấp nhận từ bỏ tất cả, giã từ tất cả. Thái độ tin tưởng phó thác tuyệt đối vào Thiên Chúa đã đưa ông đến với danh hiệu “Cha công chính”. Hơn nữa, Ngài còn ban cho ông súc vật đầy chuồng, con đàn cháu đống. Nhất là Ngài còn hứa chúc phúc cho dòng dõi ông. Chính qua Đức Kitô, Đấng công chính thuộc dòng dõi Abraham mà hôm nay, các Tông đồ và tất cả chúng ta, được mời gọi để đón nhận phúc lành vĩ đại, là tham dự vào vinh quang của Thiên Chúa.

Vinh quang hạnh phúc ấy, Thiên Chúa Cha đang hé mở cho các tông đồ qua biến cố biến hình của Chúa Giêsu trên núi Tabor. Trước vẻ rực rỡ sáng ngời của Con Thiên Chúa trong vinh quang biến hình, Phêrô đã ngỡ ngàng và sửng sốt reo lên: “Lạy Thầy, ở đây thì tốt lắm, chúng con xin dựng ba lều...” Có thể ông chưa thể hiểu hết điều mình nói, cảm được điều mình xin, nhưng nơi ông bùng cháy lên một khát vọng nóng bỏng là muốn kéo dài, duy trì mãi cái hạnh phúc vinh quang mà ông và các bạn đang được chiêm bái.

Vinh quang này, thực ra Chúa Cha đâu chỉ mạc khải riêng cho các tông đồ, nhưng còn muốn hé mở cho tất cả chúng ta khi nói rằng: “Đây là Con Ta yêu dấu hãy nghe lời Người”. Phải, con đường biến hình với Chúa, chính là hãy nghe lời Đức Kitô xuống núi, vác thập giá đời mình, cùng đến với tha nhân bằng trót tình yêu thương và phục vụ như chính Ngài đã nêu gương qua cái hết trên thập giá. Chân lý này, được thánh Phaolô lặp lại cho người môn đệ thân tín là Timôthê, ngay trong cơn bách hại lao lụy: “Con thân mến, con hãy đồng lao cộng tác với cha vì Tin mừng, nhờ quyền lực của Thiên Chúa, Đấng đã giải thoát và kêu gọi chúng ta bằng ơn thiên triệu của người”.

 

Trước khi về với Chúa Cha, Chúa Giêsu đã cầu nguyện :

“ Lạy Cha Con muốn rằng, Con ở đâu thì chúng cũng ở đấy với Con để chúng chiêm ngưỡng vinh quang mà Cha đã ban cho Con”. Chúa mong muốn chia sẻ vinh quang của Ngài cho chúng ta, phần chúng ta sẽ làm gì để đón nhận :

- Việc Chúa Giêsu dẫn các tông đồ thân tín lên núi cao, và tỏ ra vinh quang sáng láng trước mặt các ông, nhằm củng cố niềm tin còn chao đảo, non yếu của các tông đồ trong cuộc thương khó. Chúng ta có biết siêng năng đến gặp Chúa trên núi cao của sự cầu nguyện, nhất là trong Thánh Lễ mỗi ngày, để được chiêm ngưỡng vinh quang Thiên Chúa, và nhất là để Ngài tăng thêm đức tin, nghị lực, can đảm, hầu có thể thực hiện cuộc vượt qua con người cũ tội lỗi, với những đam mê bất chính, mà mặc lấy vinh quang của con người mới được biến đổi trong Chúa không?

- “Lạy Thầy ở đây thì tốt lắm. Con xin làm ba lều một cho Thầy, một cho Môisen và một cho Êlia”. Vinh quang mà Thiên Chúa mặc cho Đức Kitô, cũng là vinh quang mà Ngài dành cho chúng ta, cho những ai biết sẵn sàng vâng nghe và đi theo con đường của Đức Kitô: con đường chay tịnh hy sinh, con đường quên mình phục vụ, con đường hiến thân chịu chết và chết trên thập giá. Xác tín này có giúp chúng ta đón nhận một cách bình thản, tươi vui thánh ý Chúa trong cuộc đời như : lúc đau yếu bệnh tật, neo đơn thiếu thốn, khó khăn nghịch cảnh, hiểu lầm và trái ý, và ngay cả khi bị nhục mạ khinh khi không?

- Sau giây phút biến hình, Chúa Giêsu dẫn các môn đệ xuống núi. Vinh quang không phải là đã mất nhưng là mặc lấy dung mạo trần ai, tức là dung mạo của một Đức Kitô chịu đau khổ, bị đánh đập, ghét bỏ, đội mão gai, vác thập giá. Con đường đến cùng tha nhân, đồng loại, để phục vụ yêu thương, chia sẻ giúp đỡ, cưu mang và cứu vớt cũng là con đường xuống núi đầy thử thách và bất trắc, đau khổ và hy sinh. Chúng ta có chọn lựa nào, xuống với tha nhân để chấp nhận những gian truân thử thách, hay chỉ muốn ở lại trên núi, để sống trong mơ mộng hão huyền, viển vông ?

Không có chiều thứ sáu tử nạn, sẽ chẳng có ngày Chúa Nhật phục sinh.

Vinh quang biến hình mà Chúa hé mở hôm nay, thôi thúc và giục giã chúng ta  nỗ lực và cố gắng theo Chúa trong hành trình mùa chay thánh, để không ngừng biết đẩy mạnh cầu nguyện hy sinh, chay tịnh và vác thập giá, cùng mở lòng ra để phục vụ tha nhân như hôm nay Chúa đã đi trước và mời gọi.

Nhờ đã biết sống tâm tình vâng phục của người con thảo như Đức Kitô, chúng ta đầy hân hoan tin tưởng sẽ được đồng hình đồng dạng với Đức Kitô trong hạnh phúc vinh quang như Chúa đã hứa: “Ai phụng sự Ta hãy theo Ta, và Ta ở đâu thì kẻ phụng sự Ta cũng sẽ được ở đó ”. Amen.