CHÚA
NHẬT IV MÙA CHAY
“Hãy chỗi dậy hỡi ai ngủ mê...”.
Theo tiếng chuông Chúa gọi mời, chúng ta
hãy chỗi dậy để đến cùng Chúa. Tuy nhiên, chúng ta còn phải như anh mù, sẵn
sàng để ánh sáng Chúa soi dẫn, chấp nhận một cuộc tẩy rửa tâm can, để nhờ đó,
chúng ta sẽ có ánh sáng Chúa soi chiếu và đạt đến niềm vui cứu độ đích thực.
Ai trong chúng ta dù khôn khéo và sắc xảo đến mấy lại không một lần mua phải hàng giả, đồ dỏm. Sự lầm lẫn về đồ vật gây ra thiệt hại một phần, thì sự lầm lẫn về người còn đem đến những hậu quả lớn gấp bội. Trong bài báo công an mới đây, có một người do nhìn lầm mà đã dùng cây đánh chết một người khác. Dĩ nhiên hậu quả đâu chỉ đối với bản thân mình, mà còn đối với nạn nhân và gia đình của người anh em vô tội. Đây chẳng phải là yếu điểm của riêng ai nhưng là của mọi người. Chẳng phải hôm nay, Samuel vị tiên tri của Thiên Chúa được sai đến nhà Giêsê để tìm vị quân vương nối nghiệp vua Saolê, đã xét đoán theo diện mạo, và dáng bên ngoài đó sao? Chính Thiên Chúa đã lên tiếng để cảnh tỉnh Samuel : Người phàm chỉ nhìn thấy ngoài mặt, còn Thiên Chúa thì thấy tận đáy lòng. Câu chuyện Samuel hẳn muốn khẳng định với chúng ta rằng : Cái nhìn của Thiên Chúa khác với cái nhìn của con người và khi ai để cho ánh sáng Chúa soi chiếu, hướng dẫn, họ sẽ làm nên những điều kỳ diệu, lớn lao. Chân lý này không chỉ đúng cho trường hợp Ngài chọn gọi Đavít, nhưng còn đặc biệt là với Đức Kitô Đấng được xức dầu và sai đi thực hiện sứ mạng của Đấng Cứu Thế “Thánh Thần Chúa ngự trên tôi ... . Dưới cái nhìn của nhân loại, Đức Giêsu chỉ là con của bác thợ mộc Giuse- người thành Nagiarét không hơn không kém. Thế nhưng chính qua Ngài, mà Thiên Chúa đang làm nên những điều kỳ diệu : Phép lạ chữa cho người mù từ lúc mới sinh hôm nay là một bằng chứng. Việc Ngài nhổ nước miếng xuống đất trộn với bùn xức vào mắt anh mù, cùng bảo anh đi rửa tại hồ Silôê xem ra là những việc quá quê mùa, ấu trĩ, và có khi còn phản lại vệ sinh khoa học. Ay vậy mà Tin Mừng lại ghi : Sau khi được rửa, anh ta đã được sạch. Vậy thì điều quan trọng không phải là nên làm hay không nên làm- mà là có tin hay không tin, có chấp nhận hay không chấp nhận những đề nghị của Chúa. Nói cách khác, là có dám để ánh sáng Chúa chiếu soi, biến đổi, thánh hoá, tác động, dẫn dắt đời mình hay không?
Người mù hôm nay, ý thức nỗi bất hạnh lớn lao của kiếp mù loà. Nên đã sẵn sàng để đặt trọn niềm tin nơi Chúa. Vì thế, Chúa đâu chỉ giải thoát anh khỏi sự mù loà phần xác, mà còn mở mắt đức tin để anh nhìn ra Chúa là một tiên tri, một Đấng Thánh và là Con của Thiên Chúa. Thái độ sấp mình xuống thờ lạy của anh, thay cho mọi lời anh nói. Vì giờ đây cần gì phải nói nữa khi mà anh thấy được mọi sự.
Điều trở thành niềm hi vọng cho anh mù, lại là cớ vấp phạm, sự bất hạnh cho người Do- thái, biệt phái, vì anh biết mình mù nên anh được sáng- còn người không biết mình mù thì cũng chẳng bao giờ cần được soi sáng. Đây chính là điều khiến cho thánh Phaolô luôn lo âu trăn trở, đặc biệt với các tín hữu của ngài ở Ephêsô. Trong Bài đọc II hôm nay, ngài ân cần nhắc với họ : Xưa kia anh em đã từng là bóng tối, nhưng bây giờ nhờ biết kết hiệp với Chúa, anh em lại là sự sáng. Vậy anh em hãy ăn ở như con cáo sự sáng : mà ánh sáng đem lại tất cả những gì là lương thiện, công chính và chân thật. Đây cũng chính là lời mời gọi dành cho từng người chúng ta trong Mùa Chay Thánh này.
Có đau mới biết thương người bệnh. Là một trong những Tông đồ đã
được Chúa yêu thương cứu vớt khỏi chốn tối tăm lầm lạc, nên thánh Phaolô rất
mong cho chúng ta cũng được sống trong hạnh phúc của sự sáng như Ngài. Vì thế
ngài khuyên nhủ : Hãy chỗi dậy, hỡi những ai ngủ mê vì Đức Kitô đang chiếu giãi
ánh sáng của Ngài trên chúng ta. Một cách chân thật khiêm tốn, chúng ta hãy
nhận biết sự tăm tối của tâm hồn để trở về cùng Chúa :
Chúa Kitô hôm nay đang tiếp tục sứ
mạng cứu thế của Ngài nhờ Thần Khí đã trao ban cho Giáo Hội. Chúng ta có nhìn
ra sự tăm tối bởi thiếu học hỏi giáo lý, bởi những hành vi ám muội, gian ác,
say sưa, để quay về cùng Chúa và được Chúa yêu thương chữa lành không?
Muốn đẩy lùi bóng tối, cần thắp lên nhiều ngọn đèn sáng, Làm thế
nào để có thể phá tan những băng giá của đêm tăm tối nhân loại, nếu mỗi Kitô
hữu không cố gắng thắp sáng ngọn nến đức tin qua đời sống lương thiện, ngay
thẳng, nhất là qua lối sống vị tha cảm thông, nhịn nhục và bác ái. Ngọn đèn đời
kitô còn đủ sáng để khơi lên hi vọng và sức sống cho nhân loại tăm tối hôm nay không?
Làm sao anh mù có thể gặp Chúa, rồi đi đến Chúa Silôê rửa để cuối
cùng được sáng, nếu như đã không có
những người quảng đại dẫn đường chỉ lối cho anh ta? Hôm nay có biết bao người
mắc bệnh mù loà mà không biết, và cũng không có khả năng đến với Chúa. Chúng ta
có nhìn ra nỗi bất hạnh ở nơi những người chung quanh, cùng khu xóm, bạn bè và
ngay trong gia đình, để biết dẫn họ đến với Chúa, với Bí tích Giải Tội mà được
Chúa yêu thương chữa lành không?
Lạy Chúa Giêsu, qua việc mở mắt cho người mù hôm nay, Chúa không
chỉ chứng tỏ quyền năng Thiên Chúa nhưng còn cho chúng con thấy rằng : Chúa
chính là Đấng Cứu Thế, là đường, là sự thật và là sự sống. Xin Chúa cho chúng
con, biết nhìn ra sự tăm tối, mù loà bất hạnh của tâm hồn, để như thánh Phaolô
biết chỗi dậy dứt mình khỏi tội, cùng bước đi theo ánh sáng của Chúa, dưới sự
hướng dẫn của Giáo Hội, để nhờ bước đi theo Chúa là đường, là sự thật, chúng
con sẽ đạt đến sự sống bất diệt là chính Chúa. Amen.