Phục Sinh Vĩnh Cửu

CHÚA NHẬT V MÙA CHAY ( Năm A )


 
 Mối bận tâm của chúng ta trong Mùa Chay, không chỉ là tìm về với Thiên Chúa bằng cách dứt mình ra khỏi tội, mà còn được mời gọi để sống cuộc sống mới, cuộc sống của những người được Chúa Giêsu giải thoát và được Thần Khí Chúa tác sinh.

Tin Mừng các Chúa nhật Mùa Chay bao giờ cũng khởi đầu bằng cơn cám dỗ của Đức Kitô trong địa. Ngay sau đó là cuộc biến hình tràn ngập ánh quang vinh hiển, để kẻ tin định hướng ngay từ đầu : Mùa Chay là mùa sám hối, nhưng không chỉ có nghĩa là ăn năn mà còn hàm chứa một lời mời gọi đổi mới; không chỉ nhìn về quá khứ  để xót xa nhưng còn là băng mình về tương lai để hi vọng. Được như thế là vì chính Thiên Chúa là Đấng không ngừng mở rộng cánh cửa cho con người đi về phía trước, và không gì có thể ngăn cản hành vi cứu thoát của Người.

Ý nghĩa ấy được làm nổi bật trong Chúa nhật V Mùa Chay hôm nay, khi Thiên Chúa qua Đức Kitô mở ra cho con người một tương lai ở mức độ tận cùng, tương lai của ơn Phục Sinh giải thoát.

Bài đọc I hôm nay với những lời lẽ đầy an ủi, vang vọng bên tai Ezêkiel vừa là lời minh giải, vừa là lời hiện thực hoá những hình tượng mà tác giả đã một lần nhìn thấy trong thị kiến về cánh đồng xương khô. Cả một cánh đồng la liệt những bộ xương khô đét. Hình ảnh ấy đưa ta về với thực tế của một dân tộc đang đắm chìm trong cảnh lưu đày, như thể bị chôn vùi trong nấm mồ sự chết. Tất cả đã úa tàn và khô héo: Khô héo xác thân, khô héo tâm hồn, khô héo niềm vui, khô héo cả đến ước mơ và hi vọng. Ay thế mà với Lời Thiên Chúa, những bộ xương kia đã bắt đầu chuyển động, từ từ xích lại gần nhau. Đã xuất hiện những đường gân nối kết, đã hồng lên cái ấm áp của thịt da. Và khi Thần Khí được ban xuống, cả một cánh đồng xương khô đã biến thành một đạo quân hùng mạnh.

Nếu hình ảnh những bộ xương khô đưa ta về với thực tế bi thương của dân Chúa, thì hình ảnh đạo quân hùng mạnh mở ra cho ta một tương lai bất ngờ và cũng vô cùng tươi sáng : Này Ta sắp mở cửa mồ cho các ngươi. Có bị lưu đày mới hiểu thế nào là quê hương. Có sống trong tăm tối mới biết thế nào là ánh sáng. Có chìm trong thất vọng mới thấm được niềm vui của bình an. Để rồi qua tương lai rực sáng đó, dân nhận ra Người là Đức Chúa, Đức Chúa của sự sống, của ơn cứu sống và là Đức Chúa mãi tín trung.

Thực tại Phục Sinh vĩnh cửu được thoáng mở kia, đã trở thành lời xác quyết ngay trong câu chuyện của Tin Mừng Gioan về việc Lazarô chết chôn trong mồ 4 ngày được sống lại. Nếu người Do Thái thời đó tin rằng khi một người chết, linh hồn còn ở trong thân xác 3 ngày rồi mới ra khỏi thì ở đây, Lazarô đã chôn được 4 ngày, nghĩa là đã chết hoàn toàn rồi. Đó chính là cái cùng, cái tận của sự sống con người. Nhưng chính Lazarô ấy, theo tiếng gọi của Đức Kitô đã bước ra khỏi mồ, chân tay còn quấn vải và mặt còn phủ khăn liệm. Vấn đề ở đây không chỉ là Lazarô đã chết nay sống lại, tiếp tục cuộc sống trần thế như cũ, để rồi sớm muộn sẽ lại chết thêm một lần nữa, nhưng là việc quyền năng Phục Sinh và được kết tụ nơi một con người cụ thể đang hiện diện trước mặt mọi người với lời khẳng định : Ta là sự phục sinh và là sự sống. Đỉnh cao của bài Tin Mừng ở đó. Còn vang vọng bên tai ta lời Chúa hỏi Ezêkiel : Đám xương này có hồi sinh không? Ezêkiel thưa lại: Lạy Đức Chúa Giavê, chỉ một mình Ngài biết. Nghĩa là ơn Phục Sinh nằm trong bàn tay một mình Thiên Chúa Hằng Sống. Và hôm nay có một người réo gọi Lazarô ra khỏi nấm mồ của sự chết và lớn tiếng nói rằng: Ta là phục sinh và là sự sống. Điều đó có nghĩa gì nếu không phải là lời bộc lộ quyền phép của Người. Cũng chính vì thế mà ta mới hiểu tại sao Người lại nói: “Căn bệnh này không đến nỗi chết đâu, nhưng là dịp bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa”.

Đồng thời qua đó, chúng ta lại còn được mời gọi để tin tưởng rằng: phục sinh và sự sống đang đi tới và gần kề với mỗi người chúng ta. Vậy mà Matta và Maria vẫn giam mình trong bi lụy và than tiếc: Giá Thầy ở đây thì em con không chết. Ngay cả đến bạn bè thân hữu, láng giềng khi thấy Maria ra đi vẫn không thể nghĩ đó là những bước đi chào mừng sự sống, mà chỉ có thể là bước đi của nước mắt bên mộ người thân yêu.

Hoá ra không chỉ có Lazarô bị giam hãm trong nấm mồ sự chết, mà còn có cả chúng ta, là những kẻ vẫn thường xuyên bị giam cầm trong những nấm mồ dưới muôn hình vạn trạng : những nấm mồ của tuyệt vọng, của chán nản, buông xuôi, ích kỷ, dục vọng, an phận, của những mưu mô tối tăm và tội lỗi. Vì thế tất cả chúng ta cần được giải thoát, được cứu sống.

Những ai sẽ cứu ta thoát khỏi thân xác chết cằn và khô héo này? Chỉ có Đức Kitô và trong Thần Khí của Thiên Chúa : Thần Khí tái sinh, Thần Khí thánh hoá. Thần Khí đã đem Đức Kitô từ cõi chết vào cõi sống mới có thể giải thoát chúng ta. Đó là Thần Khí của sự thật, của tự do mà hoa trái của nó là lòng kính sợ Thiên Chúa, chu toàn mọi lề luật, cùng với một tâm hồn quảng đại bao dung, tha thứ, hoà đồng chia sẻ với mọi anh chị em chung quanh.

Một khi được giải thoát, chữa lành, chúng ta còn có nhiệm vụ là đưa ra khỏi mồ những người đang bị giam hãm trong tuyệt vọng, làm xanh lại những tâm hồn héo úa, khô khan, và làm tươi mát những quả tim đã hơn một lần bị rách nát.

Lạy Chúa Kitô, Ngôi Lời Thiên Chúa, xin hãy đến và làm cho chúng con những gì Ngài làm cho Lazarô, vì chúng con tin rằng : Ngài chính là sự phục sinh và là sự sống của chúng con. Amen.