HIẾN CHƯƠNG NƯỚC TRỜI

 

CHÚA NHẬT IV QUANH NĂM A

 

 



“Hãy tìm Chúa, hỡi tất cả những người hiền lành trong nước”. Lời mời gọi của Sôphônia thôi thúc chúng ta, hãy lo lắng đến việc tìm kiếm Chúa, là cứu cánh và nguồn hạnh phúc đích thực của đời mình.

Sống trong trần gian, ai trong chúng ta chẳng mơ về cuộc sống hạnh phúc thiên đàng. Chính qua nẻo đường Tám mối phúc thật mà Đức Giêsu giới thiệu, chúng ta sẽ có cơ hội tìm gặp được Thiên Chúa, Đấng là niềm vui và hạnh phúc đích thực cho cuộc đời  người  Kitô hữu.

 

Mới đây trong một cuốn sách, người ta có kể lại câu chuyện về một cô giáo người Đức đi thăm quan vườn bách thú. Do cố gắng để với chụp chiếc máy ảnh bị rớt, cô lỡ chân và rơi vào chuồng cọp. Tưởng là bị kẻ lạ tấn công, những con cọp đã nhào đến và cào cấu không thương tiếc. Trong cơn đau đớn tột cùng, cô nhớ đến điều đã được học biết đến từ trước nên cố cắn răng chịu đựng. Cô cũng xin Chúa cho mình vượt qua cơn đau đớn khủng khiếp này. Chính thái độ giả chết, có vẻ như đầu hàng và hoàn toàn bị khuất phục bởi kẻ thù đã khiến cho cô thoát cái chết trong gang tấc.

Kinh nghiệm nhỏ bé của cô gái trên đã giúp chúng ta phần nào hiểu được những gì mà Sôphônia hôm nay đang nói với chúng ta: “Hãy tìm sự công lý, sự khiêm nhường, nếu các ngươi muốn được che chở trong ngày thịnh nộ của Thiên Chúa. Ta sẽ để sống sót lại giữa ngươi một dân tộc khiêm tốn và nghèo hèn, biết tin tưởng vào thánh danh Chúa”. Câu chuyện của những kẻ còn sống sót trong dân Israel hôm nay, nhắc nhở với chúng ta về hậu quả tai hại từng xảy ra bởi những việc làm  kiêu căng tự mãn của con người :

-      Chính vì muốn chối bỏ thân phận thụ tạo của mình mà Adong - Evà đã bị loại bỏ ra khỏi địa đàng, cùng với những đau thương bất hạnh và cái chết đời đời.

-     Chính vì kiêu ngạo mà Cain đã ghen tuông mà đi đến hành động dã man là giết hại Abel là em ruột của mình.

-    Chính vì tự mãn về những khả năng lớn lao mà con người đã bị phân tán đi bốn phương trời, sau khi ý định định xây tháp Babel không thành.

-     Chính vì sự huênh hoang mà con người đã làm nhiều điều trái mắt Chúa và do đó bị đại hồng thủy tieu diệt vào thời ông Noe.

Thế nên, chỉ có những kẻ khiêm tốn, nhận mình là nghèo hèn, luôn biết tin cậy vào danh Chúa, mới đáng được Chúa thương và ra tay cứu vớt.

Nhưng hơn cả những gì Sôphônia loan báo, kẻ khiêm tốn không chỉ được Chúa thương ra tay cứu vớt mà còn có cơ hội đạt đến hạnh phúc, được chia sẻ  với Chúa trong vinh quang nước trời. Lời hứa này chính Đức Kitô đã long trọng công bố trên núi ngang qua bản Hiến chương nước trời, hay còn gọi là tám mối phúc thật. Ngài còn chỉ cho chúng ta chiếc chìa khóa để mở vào nẻo đường của tám mối phúc thật chính là tinh thần khiêm nhường.

 Bởi khiêm nhường nên con người mới nhận ra con người thật yếu đuối mong manh, mới dễ chấp nhận sống nhẫn nhục hiền lành, nghèo khó, mới có được lòng hiếu hòa xót thương, mới nhìn ra giá trị của sự trong sạch thánh thiện, và mới cảm được ý nghĩa sâu lắng của những đau khổ phải chịu vì chính đạo.

Trong thư gửi tín hữu Côlôssê hôm nay, thánh Phaolô còn gợi cho chúng ta nhớ về thân phận nhỏ bé hèn kém, yếu đuối mong manh khi nói : “ Chính nhờ Thiên Chúa, trong Đức Giêsu Kitô mà chúng ta hiện hữu”. Từ đó Ngài giúp ta cảm nhận ra rằng : việc được thông phần vào sự công chính, khôn ngoan hay phần rỗi nước trời, hoàn toàn từ nơi Thiên Chúa mà đến, chứ không phải do ý riêng hay sự khéo léo của chúng ta.

Chẳng ai dại đến nỗi thả mồi bắt bóng, bỏ dễ dãi để đổi lấy gian nan, bỏ giàu sang để chuốc lấy túng thiếu, nhịn nhục hiền lành để chịu thiệt thòi vào thân. Ay vậy mà hôm nay, Lời Chúa lại dạy chúng ta hãy vượt ra khỏi cái bình thường để mặc lấy cái bất thường, bỏ đi cái nhìn thế gian và mặc lấy cái nhìn của Chúa :

-     Những cái thế gian cho là điên dại, là yếu hèn đã được chọn để làm cho kẻ khôn ngoan, người mạnh mẽ phải hổ ngươi. Chúng ta có khiêm tốn để đón nhận lời Chúa dạy, biết vui lòng cũng như dám sống hiền lành nhịn nhục, chấp nhận cay cực thiếu thốn, sống yêu thương và trong sạch, thuận hoà và hi sinh như tám mối phúc thật đã dạy chưa?

-      Mọi sự chúng ta có đều do bởi tình thương của Chúa nhờ Đức Kitô. Xác tín đó có giúp chúng ta không huênh hoang vì những thành tích, những kết quả đạt được, không chán nản khi gặp những thất bại, thử thách tai ương, nhưng luôn nhẫn nại tin tưởng vào Chuá trong mọi hoàn cảnh, cũng như biết trân trọng giá trị của người khác không?

Trong  di chúc của mình, một vị linh mục đã viết :

“ Xin Chúa trả nợ con theo như lời Chúa đã hứa: Phúc cho ai hiền lành vì họ sẽ được nước Chúa làm cơ nghiệp” Lạy Chúa, cả cuộc đời, con sống rất hiền lành, nhịn nhục. Điều này con xin Chúa trả cho con. Còn những điều khác xin tùy ý Chúa”.

Điều mà vị linh mục kia cả đời đã sống và thực hiện, chẳng phải ai cũng có thể làm được. Nhất là trong hoàn cảnh như hiện nay, khi mà chỉ cần một cái nhìn khó ưa, một lời nói khó nghe, một cú va quẹt nhẹ, cũng làm cho người ta cảm thấy bị xúc phạm nặng nề, để rồi sẵn sàng dùng mọi cách, kể cả bạo lực để tiêu diệt nhau.

Chớ gì mỗi chúng ta biết nhìn ra nẻo đi hạnh phúc của tám mối phúc thật, để nhờ đã biết lấy khiêm tốn như kim chỉ nam để đối xử và hành động, chúng ta không chỉ thấy lòng mình như mở ra, làm cho cuộc sống thêm tươi đẹp dễ thương, và nhất là còn có cơ hội để bước vào trong mùa xuân hạnh phúc nước trời. Amen.

 

 

Bổn mạng và Lễ giỗ tháng 01-2026


 

PHÉP RỬA

 

           PHÉP RỬA



  Sau khi Chúa Giêsu chịu phép rửa của Gioan, trời mở ra có tiếng từ trời: Đây là Con yêu dấu của Ta ...

Cửa trời đã từng bị đóng lại bởi Adong- Eva, nay đã được mở ra nhờ việc gánh tội của Con Thiên Chúa nơi dòng nước sông Gio-đan

Xin Chúa cho chúng ta ý thức hồng ân Bí tích Rửa tội, để biết theo gương Đức Kitô, luôn sống như những người con thảo hiền của Thiên Chúa.

Vào năm 1951 tại thành phố Turinô Bắc Ý đã xảy ra một cơn lũ lụt rất lớn. Nước lên nhanh đến nỗi không ai kịp sơ tán. Họ đành phải leo lên các nóc nhà và đợi các toán cứu hộ đến cứu. Isiđôrô là một trung sĩ thuộc đội cứu hộ của thành phố, được phái đến để cứu những người bị nạn. Trên chiếc thuyền nhỏ của anh, người ta chen chúc có đến 50 người, trong đó có cả một bà mẹ và hai đứa trẻ mới sinh. Khi thấy nước mấp mé mạn thuyền, anh lo sợ tính mạng của mọi người. Bấy giờ anh lên tiếng hỏi : Hai cháu sinh được bao lâu rồi. Bà mẹ mệt mỏi trả lời : được hai ngày. Chắc là cả hai chưa kịp rửa tội. Thưa vâng. Vậy là Isiđôrô liền rửa tội cho hai cháu trên dòng nước ngập lụt năm ấy.

Việc làm của Isiđôrô cho ta thấy tầm quan trọng của Bí tích Rửa tội, cũng gọi là Bí tích khai tâm. Đồng thời còn giúp ta nhìn ra ý nghĩa và tương quan giữa Bí tích Rửa tội với việc Chúa Giêsu chịu phép rửa tại dòng sông Gio-đan.

Thật vậy, sau khi quay lưng lại với Thiên Chúa nơi vườn địa đàng, con người không chỉ ra yếu đuối tối tăm, mà còn phải nhận lấy đau khổ và sự chết. Cũng từ đó, quyền lực của ma qủy là tội lỗi luôn đè nặng và đặt ách thống trị trên con người.

Để đền bù lại tội lỗi, con người đã dâng lên Thiên Chúa của lễ chiên bò. Thế nhưng của lễ ấy Thiên Chúa chẳng ưng cũng chẳng nhận. Ngài cần đến sự hi sinh của một người tôi tớ trung thành. Chân dung của Người tôi tớ đau khổ ấy được Isaia khắc hoạ như một người hiền lành khiêm tốn, nhẫn nhục và hy sinh, trung thành và phục tùng Thiên Chúa : “Này là tôi tớ mà Ta nâng đỡ, Ta hài lòng về Người. Ta ban Thần trí Ta trên Người ”.

Qua dòng thời gian, Người tôi tớ ấy đã hoá thân nơi Con Thiên Chúa là Đức Giêsu. Với phép rửa mà Chúa Giêsu nhận bởi Gioan tẩy giả tại sông Gio-đan, Con Thiên Chúa muốn gánh lấy tội lỗi của nhân loại và dìm sâu nó vào dòng nước. Nhờ đó Ngài đã đem đến cho con người sự giải thoát và ơn tái sinh. Đây cũng là lý do tại sao sau khi lên khỏi nước, trời đã mở ra, có Chúa Thánh Thần lấy hình chim bồ câu hiện đến trên Người, và có tiếng từ trời phán : “Này là Con Ta yêu dấu Con đẹp lòng Ta”. Từ đây, trời đã mở ra và một thiên đàng mới được tặng ban cho những ai biết in vào  Đức Kitô đón nhận phép rửa tội, và biết luôn sống vâng phục như Đức Giêsu nêu gương.

Chân lý này còn được thánh Phêrô xác tín trong sách Tông đồ Công vụ: “Tôi nghiệm biết rằng Thiên Chúa không thiên tư tây vị. Nhưng bất cứ ở xứ nào, ai kính sợ Người và ăn ngay ở lành thì đều  được Người đón nhận”.

Nơi dòng nước sông Gio-đan, Gioan đã mạc khải chân dung Đức Giêsu, là Con Một Thiên Chúa và là Đấng gánh tội trần gian. Ngang qua dòng nước Rửa tội, chúng ta cũng được thanh tẩy và được tuyên nhận là con Thiên Chúa. Ý thức này mời gọi chúng ta không ngừng nỗ lực sống ơn gọi nghĩa tử với Cha trên trời:

- Chính tôi phải được Ngài rửa tội. Thế mà Ngài đã đến với tôi sao? Ngoài Đức Mẹ và Chúa Giêsu, có ai là người vô tội đâu. Vậy mà Con Thiên Chúa lại sẵn sàng vì ta mà dìm mọi tội lỗi xuống dòng nước sông Gio-đan. Chúng ta có nhìn ra hồng ân Bí Tích Rửa Tội, cho ta được thanh tẩy và trở bên đền thờ của Thiên Chúa, để biết luôn xa lánh tội lỗi, chết đi cho tính hư nết xấu, nhất là những điều làm cho tâm hồn ra ô uế như : chửi tục nói bậy, nghe những câu chuyện xấu xa, xem phim ảnh bậy bạ, giao du với bạn bè trắc nết, tìm đến những tụ điểm tội lỗi, đến với những mối tình vụng trộm không ?

- Đây là Con yêu dấu Ta, Con đẹp lòng Ta. Qua việc hoàn toàn vâng phục Cha cho đến chết và chết trên thập giá, Chúa Giêsu thật sự là Người tôi tớ trung tín của Thiên Chúa, được gọi là Con yêu dấu của Cha. Hôm nay, qua Bí Tích Rửa Tội, chúng ta cũng được mang vinh dự ấy. Chúng ta có sống ơn gọi nghĩa tử như Đức Kitô nhờ việc luôn lắng nghe và vâng phục ý Chúa qua Giáo Hội, các bề trên, qua các biến cố, qua những hoàn cảnh vui buồn, qua yếu đau, bệnh tật, và ngay giữa thua thiệt và mất mát không?

- Thiên Chúa không thiên tư tây vị ai, Nhưng bất cứ ở xứ nào, ai kính sợ Người và ăn ngay ở lành đều được Người đón nhận”. Cõi lòng Thiên Chúa luôn bao dung và cánh cửa nước trời luôn mở rộng dành sẵn cho mọi người. Biết bao người ở cạnh  chúng ta, gần bên chúng ta nhưng vẫn còn xa lạ và chưa hề nghe biết Chúa. Chúng ta có biết góp phần để đưa họ đến với Bí Tích rửa tội, bằng việc cầu nguyện, nêu gương sáng, mời gọi, khuyên nhủ và nhất là qua những nghĩa cử bác ái, giúp họ nhận ra dấu chỉ của một Thiên Chúa yêu thương, để họ cũng tin vào Chúa, và được trở thành con Cha trên trời không?

Lạy Chúa, con cảm tạ Chúa đã cho con được sinh ra làm người, và hơn nữa còn được vinh dự là con của Thiên Chúa qua bí tích rửa tội.

Xin cho mỗi chúng con hôm nay, ý thức được Bí Tích Rửa Tội mà mình lãnh nhận, để hết lòng tuân giữ các giới răn Chúa, luôn xa lánh tội lỗi, sống đời đạo hạnh công chính, cũng như luôn biết cầu nguyện và treo gương sáng, cùng sống bác ái yêu thương. Nhờ đó ngày càng có nhiều người tin vào Chúa, lãnh nhận Bí Tích Rửa Tội, và nhờ Tin, họ cũng được vào số những người con của Thiên Chúa, và đáng hưởng hạnh phúc nước Trời. Amen.

 

 

GIÁNG SINH An Bình

 

GIÁNG SINH AN BÌNH

 


“Ngôi Lời đã làm người và ở giữa chúng ta”. Lời sáng tạo lời quyền năng, lời cứu rỗi đã đến với nhân loại tội lỗi đem lại sự sống cho vũ trụ cùng loài người.

Xin Chúa cho chúng ta biết thoát ra khỏi ích kỷ nhỏ nhen, để sẵn sàng đem Chúa đến với chúng ta, và qua chúng ta đến với mọi anh em chung quanh.

 Cách đây khoảng gần 20 năm trước, HIV là căn bệnh của thế kỷ, biết bao nhà khoa học đã vào cuộc để tìm ra những phương pháp, những liệu trình y học để giúp nhân loại điều trị. Đài truyền hình Hà Nội có phát đi buổi toạ đàm của những tình nguyện viên trong chương trình phòng chống HIV và Sida, do hội liên hiệp phụ nữ tổ chức. Một trong những nhân vật chính của buổi tọa đàm là gia đình anh chị Toàn. Anh Toàn một thanh niên đã từng có một thời trai trẻ buông thả và sa đọa. Chính cái thú vui nghiện hút Ma Tuý đã đưa anh đến với căn bệnh thế kỷ Sida. Qua căn bệnh ấy anh đã tự đặt dấu chấm hết cho mọi hy vọng và ước mơ của mình. Trong khoảnh khắc chán nản tuyệt vọng, anh đã gặp được một người bạn gái thuỳ mị dễ thương là chị Ngọc. Biết rõ về căn bệnh nguy hiểm Sida của mình, anh đã cảnh báo chị đừng nên đùa giỡn với tình yêu. Tuy nhiên, bất chất mọi lời phân giải, ngăn đe của bạn bè, người thân, chị vẫn đi đến quyết định sống chung với anh. Khi được hỏi vì sao chị biết anh Toàn đã nhiễm HIV mà chị vẫn gắn bó với anh. Chị đáp rất tự nhiên: chỉ vì tôi thương anh ấy.

Một chuyện tình của thời Sida mà chẳng ai dám hô hào cổ võ. Bởi ai cũng biết rằng một khi gắn bó cùng với người nhiễm mầm bệnh Sida, là đang tự đào hố chôn mình. Ấy vậy mà hôm nay, có một mối tình cao cả và lớn lao gấp bội: đó là tình yêu của một vị Thiên Chúa với nhân loại sa ngã băng hoại. Tình yêu ấy đã kéo Thiên Chúa từ trời đến với con người, mang theo niềm vui giải thoát. Isaia đã hé mở cho chúng ta niềm hy vọng ấy khi tuyên sấm: “Chúa đã chuẩn bị ra tay thánh thiện của Ngài trước mặt chư dân. Và khắp cùng bờ cõi trái đất sẽ nhìn thấy ơn cứu độ của Thiên Chúa chúng ta”.

Chính qua Gioan mà chúng ta biết rằng, mọi điều Isaia loan báo đã được nên trọn: “Từ nguyên thủy đã có Lời, Lời là Thiên Chúa và vẫn ở với Thiên Chúa. Và Ngôi Lời đã làm người ở giữa chúng ta”.

Làm người ở giữa chúng ta có nghĩa là từ đây, Ngài chấp nhận liên đới với chúng ta qua thân phận bọt bèo của kiếp nhân sinh.

Hơn nữa qua việc làm người, Ngài còn mặc cho cuộc sống này một giá trị mới : giá trị vĩnh cửu, giá trị cứu rỗi. Mỗi một giọt mồ hôi, từng nỗi vất vả, ngay cả những đau thương mất mát đều góp phần đem chúng ta đến gần với hồng ân giải thoát và tình yêu cứu độ của Đức Kitô.

Làm người ở giữa chúng ta, có nghĩa là từ đây qua Đức Kitô, Đấng chuộc tội cứu đời, Thiên Chúa đã sẵn sàng giao hòa để tha thứ cho chúng ta. Bằng việc mặc lấy thân phận con người, Ngài đã đổi lấy cho chúng ta cái phẩm giá cao quí làm con Thiên Chúa, đồng thời cho chúng ta được tham dự vào gia nghiệp vinh quang nước trời.

Làm người ở giữa chúng ta cũng còn có nghĩa là qua Ngài từ đây, chúng ta được bước vào một mối tương quan mới. Nhờ liên kết với Ngôi Lời, chúng ta được gọi Thiên Chúa là Cha và nhìn ra nhau là anh em. Từ nay trong Ngài : xa nên gần; lạ trở nên quen; mọi thù hận ghen ghét không còn lý do để tồn tại, và không ai phải đứng ngoài quĩ đạo của tình yêu cứu độ. Từ đó chúng ta thấy được hết cái kết quả to lớn mà Mầu Nhiệm Nhập Thể đã đem lại cho chúng ta.

Tuy nhiên có một thật khá phũ phàng mà thánh Gioan đang lên tiếng cảnh tỉnh chúng ta: “Ngài đã đến nơi nhà Ngài mà các gia nhân không tiếp nhận Ngài, phàm những ai tiếp nhận Ngài, thì Ngài ban cho họ quyền làm con Thiên Chúa”.

Đón nhận Ngài nghĩa là đón nhận lối sống của chính Ngài, là đồng hành với Ngài qua những lam lũ vất vả, khổ đau bệnh tật, hiểu lầm mất mát, rẻ rúng khinh khi.

Đón nhận Ngài nghĩa là đón nhận tình yêu cứu độ của Ngài, qua nỗ lực từ bỏ gian tà bất chính, để sống cuộc đời cầu nguyện hi sinh, sống trọn tâm tình và phẩm giá cao quí của người con yêu dấu của Thiên Chúa.

Đón nhận Ngài cũng có nghĩa là đón nhận Cha Ngài. Thể hiện lòng yêu mến với Cha qua đời sống thờ phượng, cũng như thể hiện sự quan tâm đối với anh em chung quanh, là hình ảnh của  Thiên Chúa bằng việc sẵn sàng chia cơm sẻ áo, ủi an và cứu vớt.

Lạy Chúa, năm xưa Chúa đã đến gặp con người, mà cửa nhà người cứ đóng chặt,  tim của người cứ lạnh băng trong khi bò chiên lại đến gặp, ruộng đồng mở ngỏ làm quán trọ đêm đông cho Con Chúa.

Xin cho chúng con biết nhìn ra ý nghĩa sâu xa của Ngôi Lời nhập thể làm Người, để cùng với Chúa chúng con sẽ xua đi những băng giá của ích kỷ, ghét ghen, tội lỗi, biến thế giới này nên xinh đẹp hơn, dễ thương hơn, nhờ đã biết nới rộng đôi tay, mở rộng con tim đến với những mảnh đời bất hạnh, để trái đất này đẹp mãi màu xanh của mùa yêu thương, màu xanh của mầu nhiệm Con Thiên Chúa nhập thể làm người. Amen.

 

KẾT:

Nhà văn Nguyễn Huy Thiệp đã viết một cuốn chuyện: Quỉ ở với người. Dưới mắt của ông, không thiếu những con quỉ đội lốt người, để gieo rắc đau thương bất hạnh cho đời.

Hôm nay, Chúa mặc xác phàm, thánh đội lốt người để đem cho đời niềm hạnh phúc và bình yên. Xin cho mỗi chúng ta luôn biết để Chúa sống trong ta, và qua ta tiếp tục mang lại mùa xuân ân tình cho nhân loại.

 

 


VUI LÊN NÀO!

 

VUI LÊN NÀO!


 

 “Vui lên nào hỡi sa mạc và đồng khô cỏ cháy, vùng đất hoang hãy mừng rỡ trổ bông”. Lời kêu gọi của Isaia không chỉ khơi thêm niềm tin tưởng vào ngày Chúa đến, mà còn đem đến cho dân Chúa niềm hy vọng chứa chan.

           Xin cho mỗi chúng ta biết mở rộng tâm hồn để đón nhận niềm vui Con Chúa đang đến, qua nỗ lực để sống đời thánh thiện, kiên trì trước những thử thách khó khăn như Gioan tẩy giả mời gọi và nêu gương.

 

Vào một buổi trưa hè trời nóng bức oi nực, có dịp vào nhà thờ, tôi chứng kiến một cảnh tượng thật cảm kích và xúc động: Một bà mẹ, hai gối qùy, đôi tay giang rộng, mắt bà chăm chú trông về nhà tạm nhỏ bé, nơi có Chúa Giêsu hiện diện. Bà đến đây vào giờ phút thinh lặng này, mang theo bao nỗi đau buồn quay quắt của kiếp nhân sinh, vì đứa con gái nhỏ vừa mới mất, để đặt lại vấn đề mà chính Gioan và các môn đệ của ông đã từng thắc mắc về Chúa Giêsu: Thầy có phải là Đấng phải đến chăng hay chúng tôi còn phải đợi Đấng nào khác. Lời Chúa hôm nay giúp chúng ta có lời giải đáp căn bản khi phải đối mặt với sự dữ cùng những bất công.

Sau lời hứa cứu độ tại vườn địa đàng, con người luôn sống trong mùa vọng khi mong chờ Chúa đến. Đấng phải đến mà Chúa Cha đã hứa, cũng là Đấng mà Isaia loan báo : “Các ngươi sẽ nhìn thấy vinh quang của Chúa và huy hoàng của Thiên Chúa chúng ta. Hãy làm cho mạnh mẽ những bàn tay rời rã, và hãy làm tăng sức những đầu gối mỏi mòn. Bấy giờ mắt người mù sẽ thấy, tai người điếc sẽ được nghe ……… Họ sẽ không còn đau buồn, và rên xiết sẽ trốn xa.”

Cả một viễn ảnh tươi đẹp đã mở ra trước mắt dân Chúa. Thế nhưng trải qua bao thế hệ tiên tri, lời báo ứng kia vẫn bị che khuất bởi biết bao nhiêu nghiệt ngã và bất công. Ngay đến Gioan tẩy giả, kẻ được gọi là tiên tri của Đấng tối cao cũng cảm thấy hoang mang, nghi ngờ về con người của Đức Kitô. Vì nếu Ngài là Đấng Cứu Thế, được sai đến để giải thoát muôn dân khỏi những xiềng xích bất công, đem lại niềm vui và hạnh phúc cho người nghèo khổ, thì tại sao lại để Gioan tẩy giả rơi vào cảnh tù tội, cũng như không giải thoát ông khỏi bàn tay tàn ác của bạo chúa Hêrôđê.

“Thày có phải là Đấng phải đến chăng, hay chúng tôi còn phải đợi Đấng nào khác”? Trước thắc mắc của đám môn đệ do Gioan sai đến, Chúa Giêsu đã không trả lời trực tiếp mà chỉ mời gọi họ mở lòng để đón nhận Tin Mừng cứu độ : “Hãy về thuật lại cho Gioan những gì các ông nghe và thấy, què được đi, mù được thấy, phong hủi được sạch, điếc được nghe, người chết sống lại và Tin mừng đã được rao giảng cho người nghèo”.

Được Lời Chúa củng cố và soi sáng, Gioan cũng như các môn đệ ông có dịp nhớ lại những gì Chúa đã nói và làm. Họ mau chóng vượt ra khỏi bóng đêm của sự hoài nghi để xác tín vào Đức Kitô. Hơn nữa còn sẵn sàng để làm chứng cho triều đại của Đấng Cứu thế đang đến qua những vất vả cay cực, khó nhọc và truân chuyên, chấp nhận quên mình để phục vụ ý định của Thiên Chúa. Cho dù có phải  chết bởi tay bạo chúa Hêrôđê.

Trong khi chờ đợi ngày Chúa đến giải thoát, Thánh Giacôbê khuyên nhủ chúng ta : “Phải kiên nhẫn và vững tâm như người nông phu chờ đợi cơn mưa đầu mùa cũng như cuối mùa”. Một sự mong chờ trong hy vọng bởi Chúa gần đến để giải thoát và đem chúng ta vào trong niềm vui của mùa gặt ơn cứu độ.

Càng gần đến lễ Giáng Sinh, chúng ta càng cảm thấy nôn nao niềm mong chờ Chúa đến, vì biết rằng : Chúa đến để giải thoát chúng ta khỏi mọi nỗi đau buồn và rên xiết, khỏi mọi xích xiềng và sự chết. Chúng ta sẽ làm gì để có được niềm hy vọng Chúa đến viếng thăm và cứu độ :

* Can đảm lên đừng sợ hãi vì chính Chúa sẽ đến cứu chuộc các ngươi. Cuộc sống chúng ta, tuy có được bảo đảm bởi công ăn việc làm, bởi của cải vật chất, nhưng vẫn còn bao điều lo âu và sợ hãi : sợ chiến tranh, sợ bệnh tật, sợ thất nghiệp, sợ bị hất hủi bỏ rơi, sợ bị người ta làm hại…..Chúng ta có biết nhìn ra nguyên nhân của sợ hãi là vì thiếu Chúa, vắng Chúa, để biết quảng đại đến với Ngài qua các  thánh lễ, giờ chầu, kinh nguyện sáng tối, nhất là bí tích hoà giải, để Ngài giải thoát và đem lại cho chúng ta bình an tâm hồn không ?

* Anh em hãy bền chí và vững tâm, vì Chúa đã gần đến……. Hãy học gương kiên nhẫn và chịu đựng trong gian khổ của các tiên tri. Chúa sẽ đến nhưng chưa phải ngay lúc này. Theo lời thánh Giacôbê mời gọi, chúng ta có biết kiên trì chờ đợi cũng như sẵn sàng chịu đựng mọi khó khăn, vất vả, buồn phiền trái ý, tai ương hoạn nạn với niềm xác tín : Chúa sẽ đến để đem lại cho chúng ta niềm vui cuả ngày mùa gặt mới, là một cuộc sống hạnh phúc với Chúa không ?

* Thầy có phải là Đấng phải đến chăng, hay chúng tôi còn phải đợi Đấng nào khác? Trước những thất bại đau thương, nhất là bị người khác vu oan giáng hoạ, không ít người đã  đã hoang mang chán nản như Gioan tẩy giả. Chúng ta đã biết góp phần xóa tan những nghi ngờ, chán nản hoang mang nơi anh em, bằng nỗ lực chia sẻ với mảnh đời bất hạnh, an ủi những người sầu đau, bênh chữa người bị áp bức, tháo cởi xiềng xích cho những người đang bị ma quỉ trói cột bởi tội lỗi chưa ?

Như bà mẹ vui mừng hạnh phúc sau cơn đau đớn trong việc sinh nở, thì niềm vui của ngày cứu độ chỉ thực sự đến, khi chúng ta biết theo gương Gioan tẩy giả, lắng nghe và thực thi ý Chúa, sống niềm mong chờ một cách kiên trì nhẫn nại, ngay giữa những hi sinh và đau khổ của cuộc đời người Kitô hữu.

Đừng nghi ngờ, nhưng đầy tin tưởng, chúng ta hãy mạnh dạn đến cùng Chúa, sống theo những gì Ngài mời gọi, vì chỉ có Chúa mới đem đến cho chúng ta niềm vui của một mùa gặt hân hoan và hạnh phúc. Amen.