CHÚA NHẬT II PHỤC SINH
Chuyện kể rằng, trong thời kỳ bắt hại đạo
có một linh mục đã mạnh dạn can đảm tuyên xưng niềm tin của mình đến chết. Khi
bị đánh đập, ngài vẫn không hề run rẩy mà xưng ra rằng tôi tin. Lý hình cho cắt
lưỡi, ngài lấy tay chấm máu từ lưỡi ngài mà viết : Tôi tin. Quá tức giận vì
không lay chuyển được một niềm tin kiên cường và bất khuất của vị linh mục, lý
hình đã cho chém đầu người tôi trung của Chúa.
Vị linh mục anh hùng kia đã không đòi thấy
rồi mới tin. Nhưng ngài đã tin để được thấy. Mỗi người đều biết rằng, đã mang
thân xác con người – ai cũng sợ roi đòn lao tù, cũng đều ham sống sợ chết. Vây
mà vị linh mục trên đã không hề lùi bước trước những lao luỵ, gian đau khổ,
ngay cả đến cái chết. Niềm tin trung kiên của ngài, hẳn đã làm cho những người
có mặt thấy thế nào là đức tin của người Kitô hữu.
Niềm tin ấy cũng đã từng được các tín hữu
đầu tiên trân trọng và thực hành một cách rất sống động và phong phú. Sách Tông
Đồ Công Vụ hôm nay sẽ minh hoạ điều đó.
Được lãnh nhận niềm tin nơi các Tông đồ,
các tín hữu sơ khai đã không ngừng củng cố và làm cho niềm tin thêm vững mạnh,
nhờ vào việc lắng nghe giáo huấn của các Tông đồ. Hơn nữa, họ còn làm cho đức
tin ấy ngày càng triển nở, và đâm rễ sâu bởi một đời sống gắn bó với Đức Kitô
trong cầu nguyện và hiệp thông bẻ bánh. Như một kết quả hiển nhiên, đức tin của
các tín hữu ấy dẫn đến một đời sống hiệp nhất yêu thương, công bình và bác ái để
không ai thấy mình còn bị thiếu thốn. Từ đó , họ trở thành một cộng đoàn Kitô
hữu đạo đức, vui vẻ, dễ thương, mở đường cho nhiều người qua đó được trở về cùng Thiên Chúa.
Tuy nhiên, niềm tin mà các Tông đồ đắc thủ để
chuyển thông cho các tín hữu, đã phải trải qua rất nhiều những thăng trầm vất vả
: Một Thiên Chúa quyền năng thế mà lại tỏ ra quá yếu đuối trước những lời nhục
mạ, dể duôi của kẻ thù. Từng thực hiện biết bao phép lạ, kể cả cho người chết
sống lại, vậy mà Con Thiên Chúa lại không xuống được khỏi cây thập giá, mà dạy
cho kẻ thù của Ngài bài học lễ độ. Vì vậy, chúng ta không khỏi ngạc nhiên khi biết
rằng Chúa Giêsu sau khi chịu chết và chôn trong mồ đá thì các Tông đồ, kẻ thì
bỏ trốn về quê như hai môn đệ Emmau, số còn lại trốn chui lủi trong phòng kín.
Cảm thông điều đó, nên Chúa Giêsu đã nhiều
lần hiện ra cùng các Tông đồ, cho họ xem tay chân và cùng ăn uống với họ, để
củng cố niềm tin cho các ông. Ngài cũng không hề khó chịu chấp nhận trước sự
cứng cỏi của Tôma : Nếu tôi không thấy các vết thương. Nếu tôi không thọc bàn
tay các lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay tôi vào cạnh sườn Ngài, thì tôi
không tin. Hiện ra với Tôma hôm nay, Chúa không chỉ muốn củng cố niềm tin của
Tôma mà còn của mỗi chúng ta, những con người vốn quá dòn mỏng và yếu tin. Hơn
nữa Ngài muốn chúng ta hiểu rằng, niềm tin không phải là món hàng vay mượn,
nhưng còn là niềm xác tín của mỗi cá nhân, của từng người : Lạy Chúa, lạy Thiên
Chúa của con .
Có được niềm tin và sự xác tín vào Chúa đã là khó, nhưng còn khó hơn nhiều trong việc giữ và củng cố đức tin của mình. Ý thức điều này nên thánh Phêrô trong thư thứ I hôm nay đã an ủi và khích lệ chúng ta rằng : “Anh em hãy vui mừng, mặc dầu còn phải ưu phiền ít lâu giữa trăm chiều thử thách. Những thử thách đó nhằm tinh luyện đức tin anh em. Anh em hãy hớn hở vui mừng, đầy hãnh diện hiên ngang và chan chứa niềm vui khôn tả, vì đã nắm được thành quả của đức tin anh em là ơn cứu độ”.
Niềm tin và ơn cứu độ của Đức Kitô đã được
ban tặng cho nhân loại hơn 2000 năm qua. Vậy mà cây đức tin xem ra vẫn chưa bén
rễ sâu nơi lòng giáo xứ và mỗi chúng ta. Trái lại vẫn đang từng ngày bị lung
lay và chao đảo bởi một lối sống phù phiếm xa hoa và tội lỗi. Vì thế bài Tin
Mừng hôm nay phải là một dịp để khơi lên và làm cho đức tin của chúng ta ngày
càng bén rễ và chín muồi :
* Đức
tin có được nhờ nghe . Các tín hữu sơ khai đón nhận đức tin và không ngừng làm
cho đức tin triển nở nhờ vào việc siêng năng lắng nghe lời rao giảng của các
Tông đồ. Hôm nay, chúng ta có biết chăm lo vun xới cây đức tin của chúng ta,
bằng việc học hỏi giáo lý, siêng năng cầu nguyện, tham dự thánh lễ, và lắng
nghe lời của Chúa qua các vị chủ chăn ?
* Đức
tin không việc làm là đức tin chết. Niềm tin của các tín hữu sơ khai, đã không hề
bị đóng khung, nhưng luôn được cụ thể,
biểu thị cách sống động bởi một đời sống đoàn kết yêu thương, phục vụ quên mình,
chuyên chăm cầu nguyện và bẻ bánh. Hôm nay gia đình tôi, bản thân tôi đã có
việc làm gì, dấu chỉ nào để biểu hiện đức tin của tôi với Chúa và tha nhân, với
đồng loại.
* Anh
em hãy vui mừng, mặc dù còn phải ưu phiền giữa trăm chiều thử thách. Lời của
thánh Tông đồ Phêrô có thôi thúc chúng ta mạnh dạn can đảm tuyên xưng đức tin
và sống đức tin, để giữa đau khổ luôn vui tươi, giữa khó khăn luôn trông cậy, giữa
thử thách luôn kiên trì, giữa thất bại luôn tin tưởng, giữa yếu đuối luôn phó
thác, giữa nghi kỵ luôn yêu thương không?
Lạy Chúa, xin thêm đức tin cho chúng con.
Lời các Tông đồ xưa thưa với Chúa cũng là tâm tình của chúng con trong giờ phút
này.
Xin Chúa cho chúng con, một lần như Tôma
được xác tín vào Chúa, thì cũng sẵn sàng hiên ngang rao giảng về Chúa, để không
phải nhờ thấy mới tin, nhưng nhờ tin mà chúng con sẽ được thấy mọi sự. Amen.





