CHÚA NHẬT XX THƯỜNG NIÊN năm A
“Nhà
Cha Ta là nhà cầu nguyện của mọi dân tộc”.
Đến
với Chúa trong Thánh lễ này, mỗi chúng ta không chỉ cầu nguyện cho mình, vững
một niềm tin vào Chúa, nhưng còn mở lòng xin Chúa cho mọi dân nước biết tìm đến
Nhà Chúa, cầu nguyện cùng Chúa, như người đàn bà ngoại giáo hôm nay đã làm.
Hạnh
các Vị Thánh Anh Hùng Tử Đạo Việt Nam, có nói đến một vị chứng nhân đức tin,
xuất thân là một người ngoại giáo đó là thánh Augustinô Nguyễn Văn Mới.
Augustinô Mới sinh ra trong một gia đình nông dân ngoại giáo. Nhà nghèo, nên
anh phải đi làm mướn. Chính tại nơi xứ Kẻ Mốt- Bắc Ninh, nơi anh làm mướn, anh
đã có dịp được tiếp xúc với các tín hữu. Đời sống và gương sáng của họ đã có
sức lôi cuốn, thuyết phục và cuối cùng vào năm 31 tuổi, anh được rửa tội- để
rồi 2 năm sau, anh đã được vinh dự trở thành chứng nhân anh dũng của Đức Kitô
giữa anh em mình.
Cái
chết như một hiến tế dâng lên Thiên Chúa của thánh Augustinô Mới, đã không chỉ
nói lên lòng trung thành của người tôi trung với Thiên Chúa, mà còn trở thành
của lễ toàn thiêu, đem đến niềm vinh dự lớn lao cho Ngài. Đây cũng chính là
điều mà Isaia trước Chúa giáng sinh đã từng loan báo: về một ơn cứu độ phổ quát
mà Chúa dành cho các dân tộc, không phân biệt Do Thái hay dân ngoại, đã đón
nhận và bước đi theo giáo huấn của Ngài: “ Tất cả những ai giữ ngày sabat,
không hề sai lỗi, và trung thành giữ giao ước của Ta, Ta sẽ dẫn chúng lên núi
thánh, sẽ cho chúng niềm vui trong nhà cầu nguyện... Vì nhà Ta là Nhà cầu
nguyện cho mọi dân tộc”.
Nếu
trong Cựu Ước, Nhà tạm của Thiên Chúa được coi là Nhà cầu nguyện, thì trong Tân
Ước, Đức Kitô đã được coi là Nhà cầu nguyện sống động của Thiên Chúa. Vì thế,
hôm nay, khi Chúa Giêsu trở về Siđon và Tyrô, vùng đất dân ngoại, đã có một
người đàn bà ngoại giáo đến gặp Ngài, và cầu xin Ngài cứu chữa cho đứa con của
bà bị qủy ám. Đến gặp Chúa, bà đã không chỉ nói lên xác tín của mình về việc
làm của ma quỷ: vừa xấu xa vừa gian ác, luôn mang lại điều bất hạnh cho con
người. Nhưng hơn thế nữa, bà còn mang theo với mình, niềm khát mong sâu xa, là
được Chúa dủ lòng thương cứu vớt. Hơn ai hết, bà hiểu rằng, bà chỉ là đứa con
lạc dòng- là kẻ bị liệt vào hạng tội lỗi. Sự kiên trì, nhẫn nại và quyết tâm
của bà, đã làm cho các môn đệ phải khó chịu. Ấy vậy mà bà cũng chỉ được đáp lại
bằng những câu nói, xem ra quá lạnh nhạt và tiêu cực: “ Ta chỉ được sai đến
cùng chiên lạc nhà Israel và không nên lấy bánh của con cái mà vứt cho chó”.
Không chán nản tuyệt vọng, bà vẫn tiếp tục van xin. Cuối cùng bà đã được thưởng
công xứng đáng: Này bà, bà có lòng tin mạnh, bà muốn sao thì được vậy và con
gái bà đã được lành.
Người ta từ đông chí tây... Lời Chúa Giêsu được loan báo cách đây hơn 2000 năm. Thế nhưng cứ như những gì chúng ta nghe và chứng kiến, thì ngày càng có nhiều người sống xa với giáo lý của Chúa, và muốn chối bỏ Chúa. Tin Mừng hôm nay phải là một lời mời gọi, một sự cảnh tỉnh cho mỗi người Kitô hữu chúng ta:
“Nhà Cha Ta là Nhà cầu nguyện cho mọi dân tộc”. Đời sống
của các Kitô hữu ở xứ Kẻ Mốt, đã lôi cuốn, khiến cho Augustinô yêu mến đạo Chúa
và sẵn sàng trở lại cùng Chúa. Còn đời sống đạo của tôi hôm nay thế nào, có
phải là gương sáng đức tin, hay ngược lại, đã làm cho nhiều người xa với đạo,
ác cảm với đạo, và không muốn đến với đạo không?
“Lạy con vua Đavít, xin thương con gái tôi”. Nó bị quỷ ám
khốn khổ lắm. Mỗi người chúng ta có nhìn
ra tác hại mà ma quỷ đang tìm cách để gieo rắc trong giáo xứ: qua phim ảnh xấu,
câu chuyện tục tĩu, cuộc sống phóng túng hưởng thụ, bài bạc đỏ đen, say xỉn cãi
vã, chua ngoa và gian dối không?
“Này bà, bà có lòng mạnh tin, bà muốn sao thì được vậy”.
Niềm tin của người đàn bà ngoại giáo : khiêm tốn, kiên trì, mạnh mẽ, tin
yêu đã khiến cho con bà được lành bệnh.
Niềm tin của mỗi chúng ta thế nào: nông cạn hời hợt hay sâu thẳm thâm trầm, vụ
lợi ích kỷ hay quảng đại, yêu mến mạnh mẽ kiên trì hay chán nản buông xuôi.
Lạy
Chúa, xin thêm đức tin cho chúng con. Lời cầu nguyện của các Tông đồ xưa, cũng
là tâm tình của chúng ta trong lúc này và mọi phút giây của cuộc sống, để cũng
như một nạn nhân của Đức quốc và trong Thế chiến thứ II, trong lúc bị truy nã,
chúng ta sẽ nói rằng:
“Tôi
tin vào mặt trời, ngay cả lúc nó không chiếu sáng.
Tôi
tin vào tình yêu, ngay cả lúc tôi không thấy nó.
Tôi tin vào Thiên Chúa ngay cả khi Ngài im lặng”. Amen.




