L’orgueil abat, l’humilité redresse et fait marcher avec courage et confiance.
Tính kiêu căng đánh ngã, đức khiêm nhường nâng dậy và giúp ta vững dạ và can đảm tiến bước.
THÁNH LỄ
KHẤN DÒNG 2026
“Lạy Chúa, này con xin đến để thực thi ý
Ngài.” (Tv 40, 8-9)
Đó là tâm tình của các Tân khấn sinh trong
ngày tuyên khấn. Thánh lễ khấn dòng là một dịp vô cùng thiêng liêng và ý nghĩa
đối với mỗi khấn sinh, vì đó là khoảnh khắc mà khấn sinh quyết định dâng trọn
cuộc đời mình cho Chúa theo linh đạo của Dòng.
Ngày 18/6/2026, trong niềm vui thánh thiện và hồng ân chan hòa, Tỉnh dòng Đức Mẹ La Vang đã có thêm 3 chị tuyên khấn Lần Đầu và 4 chị tuyên khấn Vĩnh Viễn.
Ngày lễ khấn dòng là một mốc son
thiêng liêng, ghi dấu hành trình hiến dâng trọn vẹn của các chị trong Hội dòng.
Lời khấn tuyên khấn hôm nay chính là hoa trái của tình yêu, là chứng tá cho sự
trung tín, can đảm và niềm hy vọng. Hội dòng như được điểm tô thêm những đóa
hoa tinh tuyền, làm rạng rỡ vườn hoa thánh hiến của Giáo Hội.
CHÚA NHẬT XIII
TN.A -
“Tôi không mong
chức quyền dưới đất, mà chỉ mong chức trọng trên trời”.
Lời thánh Tôma Trần Văn Thiện, người làng
Trung Quán, có còn phải là mẫu gương lớn, lý tưởng cao, lời mời gọi tha thiết
cho mỗi chúng ta hôm nay nữa không? Xin Lời Chúa soi sáng, đánh động và đem lại
cho chúng con nghị lực cùng với lòng quảng đại để đáp lại những lời mời gọi của
Chúa hôm nay.
Giáo
Hội Việt Nam và đặc biệt là Giáo hội miền Trung, luôn hãnh diện vì đã có những
người con kiên cường và bất khuất, nêu cao chí khí anh hùng và tấm lòng son sắt
với Chúa và Giáo Hội. Một trong số những tấm gương sáng chói được mọi người
nghe biết và nhắc đến, đó là thánh Simon Hoà. Là một người tân tòng, thuộc tỉnh
Thừa Thiên, nhưng ngài luôn nêu cao khí tiết của người chiến sĩ Chúa Kitô. Dù
bị tra khảo đánh đập đến 20 lần, trước sau, ngài vẫn một lòng cam chịu không hề
chối bỏ Chúa. Hơn nữa, ngài còn quyết hiến dâng mạng sống mình làm chứng về
đạo, dù có phải hi sinh đến giọt máu cuối cùng. Khi các con đến thăm, ngài đã
đem lời an ủi, khuyên nhủ: “ Cha yêu thương các con và hằng chăm sóc các con.
Nhưng cha phải yêu Chúa nhiều hơn. Các con hãy vui lòng vâng ý Chúa, đừng buồn làm
chi. Các con ở với mẹ, thương yêu nhau và chăm sóc việc nhà. Từ đây cha không
thể lo cho các con được nữa. Chúa muốn cha chịu khổ. Cha xin vâng trọn”.
Điều được thốt ra từ vị thánh lương y
Simon Hoà, một người tân tòng khiến cho chúng ta không khỏi ngạc nhiên. Làm thế
nào một người chỉ trước đó ít lâu, chưa hề biết gì về Chúa, mà nay lại có những
suy nghĩ sâu xa và dứt khoát trong lựa chọn của mình như vậy. Thực ra đây không
phải là một vấn đề đã được giải quyết ngã ngữ và rõ ràng. Ranh giới giữa Thiên Chúa
và con người ; giữa sung sướng và đau khổ; đời này và đời sau ; hạnh phúc và
bất hạnh, rất mong manh mờ mịt và khó chấp nhận. Người ta vẫn tìm cho mình cái
lợi trước những gì mình đã bỏ ra. Chẳng phải là người đàn bà xứ Syria đã tiếp
đón vị tiên tri cách nồng hậu vì biết rằng Ngài là một Vị Thánh của Thiên Chúa,
và việc phục vụ tiên tri Elisê sẽ mang lại cho bà những mối lợi to lớn: “Năm
tới, cũng vào thời kỳ này, bà sẽ mang thai một đứa con trai”.
Nếu như trong Cựu ước, những người sẵn
sàng quảng đại, rộng rãi với các tiên tri, với người của Thiên Chúa mà còn được
Chúa hậu đãi và dành cho nhiều ưu ái, thì trong Tân ước, qua Chúa Giêsu, Thiên
Chúa hứa ban cho các môn đệ của Ngài một phần thưởng lớn lao hơn bội phần. Dĩ
nhiên để đạt đến niềm hạnh phúc mà Chúa trao ban, họ phải sống xứng đáng là môn
đệ Chúa Kitô. Nói cách khác, họ phải trung thành giữ điều kiện của người môn
đệ: “Kẻ nào yêu mến cha mẹ, vợ con hơn Thầy thì không đáng làm môn đệ Thầy”. Ở
đây không chỉ có sự từ bỏ những mối dây
ràng buộc chính đáng, thiêng liêng, là cha mẹ, vợ con, họ hàng, nhưng Ngài còn
đòi hỏi người môn đệ phải chọn lựa dứt khoát: Chấp nhận liều mạng sống vì danh
Chúa. Sự hi sinh của họ không bị quên lãng nhưng sẽ được đền bù xứng đáng vì:
Kẻ nào cho một người trong những người bé mọn này một chén nước lã với danh
nghĩa là môn đệ, thì quả thật Thầy nói với các con người ấy không mất phần
thưởng đâu.
Qua thánh Phaolô trong thư gửi Rôma hôm
nay mà chúng ta biết rằng, để trung thành với Thiên Chúa Cha, Đức Kitô đã can
đảm chết treo trên thập giá. Thế nhưng chỉ 3 ngày sau Ngài đã sống lại, để từ
đây nên căn nguyên sự sống cho những ai biết bước đi theo Ngài, vì Ngài mà hi
sinh mạng sống : “ Nếu chúng ta cũng chết với Đức Kitô, chúng ta cũng sẽ sống
lại với Ngài”.
Nhiều người trong chúng ta khi gặp bạn bè
vẫn thường e dè, khi có người tọc mạch và hỏi rằng: Anh chị đi lễ mỗi ngày làm
gì, để được gì ? Cơm gạo áo tiền? ... Không thiếu những bậc cha mẹ cũng đem
những lời nói như thế để ngăn cản con cái trong vấn đề đọc kinh, xem lễ hay học
giáo lý. Lời Chúa hôm nay sẽ giúp ta xác tín lý do tại sao chúng ta phải chấp
nhận từ bỏ mọi ràng buộc liên hệ, hi sinh mọi thuận lợi để đi theo Chúa:
* Giữa tình cảm vợ chồng, cha mẹ, con cái,
lương y Simon Hoà đã khẳng định với các con rằng: “Cha thương các con và chăm
sóc các con, nhưng cha phải yêu Chúa nhiều hơn”. Chúng ta có ý thức đến mối dây
liên hệ phụ tử sâu xa và linh thiêng với Chúa, để không liều lĩnh trong mối
tình vụng trộm, mù quáng trong việc bênh con, cả nể đối với cha mẹ, mà khinh
thường lề luật Chúa hay Giáo Hội không?
* Theo Chúa là một lựa chọn không khoan
nhượng, nước đôi. Chúng ta có chọn Chúa và chấp nhận liều mạng sống vì Chúa, để
bảo vệ đức tin, công lý, tình thương, hoà bình, sẵn sàng quên mình vì anh em,
hay đã chọn trần thế để rồi thoả hiệp, liều mình trong những canh bạc thâu đêm,
những bữa nhậu tuý luý, trong những cuốn phim đen nhiều tập, hay trong những
miệt mài ngày đêm để kiếm tiền và làm giàu không ?
* Ai đón tiếp các con là đón tiếp Thầy.
Hôm nay đức tin nơi chúng ta còn đủ mạnh, đủ sáng suốt để nhìn ra sự hiện diện
Chúa nơi các môn đệ Chúa và các thừa tác viên Giáo hội, để không chỉ yêu mến
tôn kính, mà còn hết lòng cộng tác chia sẻ trong những trách nhiệm với Ngài,
đặc biệt là trong việc mở mang nước Chúa và làm sáng danh Chúa không?
Lạy Chúa, đọc lại lịch sử Giáo Hội Việt Nam, chúng con không khỏi xúc động khi biết rằng: Cha ông tiền bối của chúng con, các thánh tử đạo đã nêu cao tinh thần hi sinh từ bỏ, không chỉ là những liên hệ gần gũi ruột thịt, cha mẹ, anh chị em mà còn sẵn lòng đem hiến dâng mạng sống mình cho Chúa và làm chứng cho đức tin. Xin cho chúng con là con cháu, biết nêu cao khí tiết hào hùng cùng can đảm tuyên xưng đức tin, làm chứng cho Chúa, chấp nhận từng ngày để vác thập giá và hi sinh quên mình, để nhờ dám liều mình vì Chúa, chúng con sẽ tìm lại được một cuộc sống hạnh phúc bất diệt. Amen.
THÁNH LỄ TẠ ƠN HỒNG ÂN THÁNH HIẾN 2026
Đời sống thánh hiến là một ân ban đặc biệt Thiên
Chúa đã dành tặng cho những ai tự nguyện cam kết bước theo Ngài. Như Chúa Giêsu
đã nói đến trong Tin Mừng Mattheu: “Có những người tự nguyện sống độc thân vì
Nước Trời” (Mt 19,12), người tu sĩ đáp trả lại lời mời gọi “hãy theo tôi” (Lc
6,59) vì họ đã tìm thấy nơi Ngài hạnh phúc đích thực.
Chúng ta với nhiều chức vụ, nhiều trách nhiệm,
nhiều ơn gọi khác nhau, nhưng tất cả chúng ta đều là môn đệ Chúa Giêsu. Chúng
ta đón nhận lời Ngài hướng dẫn trong cuộc đời chúng ta, làm cho đời sống mang lại
hoa trái cho nhân loại và đem vinh quang cho Thiên Chúa.
Việc theo sát Chúa Kitô qua việc chọn lựa đời tu,
đi đến lời cam kết với Chúa qua ba lời khấn dòng, tất cả cũng chỉ quy về một mục
đích như trong Bài giảng trên Núi mà Chúa Giêsu giảng dạy (x. Mt 5, 1-12). Hạnh
phúc trong đời tu được đặt nền tảng trên các mối phúc mà Chúa muốn những người
theo Chúa phải xây dựng được Nước Trời ngay ở trần gian này, trong chính ơn gọi
đời tu mà họ chọn lựa.
Thánh Lễ Tạ Ơn –Khấn Dòng vào lúc 8h30’ sáng Thứ Năm 18/6/2026, do Đức
Cha Gioan Đỗ Văn Ngân, Giám mục giáo phận Xuân Lộc, chủ tế, của 3 chị khấn
lần đầu và 3 chị tuyên khấn vĩnh viễn trong tay của chị Giám tỉnh Tỉnh dòng Đức
Mẹ La Vang thể hiện sự quyết tâm đáp trả và theo sát thầy Giêsu.
Bốn Chị tuyên Khấn Trọn đời
1. Marie Regina Văn Gia Hân
2. Marie Agathe Trần Thị Thùy Dung
3.
Marie Véronique Nguyễn Thị Thu
4.
Marie Zita Trần Thị Hoạt
Ba Chị tuyên Khấn Lần đầu
1. Marie
Jean de la Croix Lê Thị Xuân
2. Marie
Thomas d’Aquin Trần Thị Nhê
3. Marie
Pierre Ngô Thị Nhã Luynh
Các chị đã can đảm đặt cuộc đời này của mình
trong chọn lựa sống đời tu trì, chọn lựa theo sát Chúa Kitô, chọn lựa chính
Chúa Giêsu, như thế, các chị đã có được các Mối Phúc, có được hạnh phúc đích thực
của đời mình.
CHÚA NHẬT XI THƯỜNG NIÊN
“Ta
thương đám đông này. Họ bơ vơ như đàn chiên không người chăn”.
Trong
giây phút này Thiên Chúa cũng đang xúc động khi nhìn đến chúng ta, những con
chiên của Ngài đang bơ vơ và vất vưởng. Vì thế, Ngài đã đến với chúng ta, mời
gọi chúng ta hãy đến để được Ngài yêu thương nuôi dưỡng qua Lời Chúa và Mình
Máu Chúa.
Xin cho chúng ta biết mở rộng lòng đón nhận hồng ân Chúa ban, và ở mãi trong đoàn chiên do Ngài nuôi dưỡng.
Cách đây
mấy năm, tôi có dịp đến thăm khu vực Tượng đài Chúa Kitô Vua ở Vũng Tàu. Kể cả
những bậc cấp mới xây dựng, từ dưới lên Chúa Kitô Vua có đến 1000 bậc. Đi được
nửa đường, tôi ngồi nghỉ ở một ghế đá bên cạnh. Gần đó cũng có ba người phụ nữ,
hai già một trẻ. Họ vừa quạt vừa tâm sự. Người thứ nhất nói: Em đi lần thứ
nhất lên mệt quá. Chị thứ hai trẻ hơn vừa thở vừa nói : Cháu đau tim nên đi
không nổi. Người thứ ba thì khích lệ chị em: Mình leo có tay không mà còn mệt,
huống hồ mà Chúa ngày xưa: nào là mão gai, nào là thánh giá, lại còn bị đánh
đập, xỉ vả đủ điều. Vậy mà Chúa vẫn vui chịu vác vì tội lỗi của chúng ta. Một
người quen đứng bên cạnh tôi nói thêm: Bây giờ có hai quân dữ cầm roi đánh
chắc là đi nhanh lắm!
Thế ra là
trong 4 người kia, chỉ có một người duy nhất nhìn ra được ý nghĩa, thấy được lý
do, có được nghị lực, thêm được sức mạnh để có thể hoàn thành cuộc lên núi với
Chúa Kitô. Dưới cái nhìn đức tin, bà đã khám phá ra tình yêu bao la của Thiên
Chúa qua nẻo đường thập giá mà Ngài đã thực hiện vào những ngày cuối đời.
Cái nhìn
đức tin ấy, thực ra không phải ai cũng có, cũng thấy. Chính những người Do Thái
từng được Chúa yêu thương, lo lắng, ẵm bồng thế mà họ nào đã nhìn ra. Vì thế,
Thiên Chúa đã phải qua Môisen nhắc lại với họ rằng: “Các ngươi đã thấy những
việc Ta làm cho các ngươi bên Ai-cập. Ta đã mang các ngươi lên đôi cánh phượng
hoàng. Đã đem các ngươi đến cùng Ta. Nếu các ngươi nghe và giữ giao ước Ta, các
ngươi sẽ là sở hữu của Ta. Các ngươi sẽ trở thành vương quốc tư tế, một dân tộc
hiến thánh”.
Cả một
tương lai rực rỡ mở ra cho Israel, thế nhưng Israel vẫn vô tình từ khước. Số
phận của họ thật rách nát đau thương với những cuộc lưu đày triền miên đói khát.
Khi Chúa Giêsu Con Thiên Chúa đến, Ngài không khỏi xúc động khi nhìn đến số
phận của ho : “Ta thương đám đông này. Họ bơ vơ như những con chiên không người
chăn dắt”. Trái tim bao la của Đấng Cứu Thế không chỉ thấy được nỗi đau của con
người, nhưng Ngài còn thấy được cả những việc phải làm để cứu vớt con người .
Ngài triệu tập nhóm môn đệ 12, ban quyền và sai các công đi rao giảng. Địa chỉ
các ông được sai đi là các chiên lạc nhà Israel. Sứ mạng của họ là băng bó,
chữa lành, cứu vớt. Mục tiêu thực hiện là làm chứng thời đại thiên sai đã đến.
Và cách thức thực hiện là phục vụ một cách nhưng không, vô vị lợi và quên mình.
Là một
trong số những người đầu tiên được đón nhận Tin Mừng nước trời, thánh Phaolô đã
chia sẻ kinh nghiệm ấy với chúng ta: Thiên Chúa chứng tỏ tình yêu...theo kỳ
hạn... Không những thế chúng ta còn được vinh hiển trong Thiên Chúa nhờ Đức
Kitô.
Trên
đường leo núi Chúa Kitô Vua, chỉ có duy nhất một người nhìn thấy Chúa, với
những đau khổ hi sinh và bà đã chia sẻ kinh nghiệm ấy, hầu giúp người khác có
thể đi đến núi Chúa vinh quang. Kinh nghiệm ấy cùng với Lời Chúa phải là một
bài học cho mỗi người hôm nay:
- Các
ngươi đã thấy gì ở bên Ai-cập: Có lẽ lúc này Chúa cũng đang nói với chúng ta
điều ấy: các ngươi thấy gì khi sống ở xứ này? Một sự thay da đổi
thịt : Nhà thờ được xây dựng, nhà cửa được chỉnh trang, rẫy bái hoa màu trù
phú, người già được no đủ, trẻ em đến trường, người lớn có công việc ổn định,
đồng thời đức tin không ngừng được nâng cao. Làm sao qua những đổi thay ấy, lại
không mang dấu ấn, không phải là một sự quan phòng đầy khôn ngoan và yêu
thương của Thiên Chúa. Chúng ta có nhìn ta để biết cảm tạ tôn vinh Chúa không?
- Chúa
Giêsu triệu tập 12 tông đồ, sai các ông rao giảng. Mỗi người chúng ta có nhìn
ra hoài bão của Chúa Cứu Thế là cứu vớt con người của mọi thời đại, để hôm nay
qua Giáo Hội, chúng ta biết làm hết sức mình để cộng tác : trực tiếp tham gia
vào các ban ngành của giáo xứ, gián tiếp bằng lời cầu nguyện, đóng góp, hi sinh
cùng hợp tác với mọi người để mở mang nước Chúa chưa?
- Các
con hãy đến cùng chiên lạc nhà Israel. Được chia sẻ chức vụ với Đức Kitô,
chúng ta được sai đến cùng anh em chung quanh với sứ mạng băng bó, chữa lành cứu
sống, chúng ta có biết bằng lời nói và gương sáng, chỉ cho mọi người thấy tình
thương Thiên Chúa, để họ bỏ đàng tội lỗi, hối cải ăn năn, dứt mình ra khỏi vũng
sâu tội lỗi mà về cùng Thiên Chúa và được Ngài yêu thương chăm sóc không?
- Thấy
đoàn lũ dân chúng, Chúa động lòng thương họ vì họ bơ vơ như chiên không người
chăn. Chúng ta có nhìn ra nỗi bất hạnh của con chiên lạc đàn, đói khát cô đơn,
nguy hiểm, để hôm này được ở trong đoàn chiên Chúa là giáo xứ, chúng ta biết
hiệp nhất với anh em, luôn biết nhìn ta vai trò dẫn dắt của chủ chiên, để hết
lòng tôn trọng yêu mến và vâng phục như đối với Chúa không?
Lạy Chúa,
nhiều lần chúng con đã nghe Chúa nói: “Ta thương đám đông này bơ vơ như những
chiên không người chăn dắt”. Xin cho chúng con không chỉ nhìn thấy nỗi bơ vơ,
rách nát, bất hạnh của những tháng ngày đã qua, nhưng còn biết tri ân cảm tạ
Chúa và cộng tác với Chúa bằng cách lôi kéo đưa dẫn nhiều anh chị em xa lạc về
cùng Chúa, để tất cả mọi người đều nhìn thấy một Thiên Chúa giàu có, uy quyền
và yêu thương đang hiện diện, săn sóc và gần gũi với chúng con trên mỗi bước đi
của hành trình người Kitô hữu về quê trời.
Amen.