CHÚA NHẬT XXI THƯỜNG NIÊN năm A
“Hỡi Simon con ông Giona, con có phúc”. Cái phúc mà
Phêrô nhận được là hồng phúc đức tin, khi ông nhận biết Đức Giêsu chính là Đấng
Kitô, Con Thiên Chúa Hằng Sống.
Xin cho chúng ta, cũng nhìn ra hồng phúc mà Chúa đã
trao cho chúng ta qua Giáo Hội - hồng ân đức tin, để chúng ta biết tri ân cảm
tạ. Hơn nữa, còn biết cộng tác với ơn Chúa, qua sự hướng dẫn của Giáo Hội, để
làm cho hồng ân đức tin ngày càng đâm rễ và triển nở một cách tốt đẹp trong
cuộc sống hằng ngày.
Mỗi lần nghe đọc lại lịch sử của các vị anh hùng tử
đạo Việt Nam, lòng chúng ta không chỉ khâm phục mà còn trào lên niềm cảm xúc,
cũng như sôi sục ý chí muốn hoạ lại mẫu gương đức tin sáng ngời của các ngài.
Câu chuyện của Linh mục Thừa Sai Vêron là một điển hình.
Dù bị trăm ngàn hình khổ như tra tấn, bỏ đói, đánh
đập, gông cùm, cha Vêron vẫn một mực tuyên xưng : Tôi tin. Khi lý hình cầm gươm
cắt lưỡi, ngài đã lấy tay thấm máu và viết trên đất : Tôi tin. Có được niềm tin
và giữ vững niềm tin quả là một hồng ân lớn lao của Thiên Chúa. Chân lý ấy đã
được thánh ký Matthêu minh chứng qua câu chuyện của bài Tin Mừng hôm nay.
Được Chúa chọn gọi, dạy dỗ và chứng kiến kiến biết bao
phép lạ phi thường. Ay vậy mà khi Chúa Giêsu lên tiếng hỏi: Các con bảo Thầy là
ai? Tất cả các Tông đồ đều im lặng. Một sự im lặng vì mê muội thì ít, mà im
lặng vì nhu nhược, yếu đuối và nhát đảm thì nhiều. Ngay cả khi Phêrô được ơn
mặc khải tuyên xưng: Thầy là Đức Kitô- Con Thiên Chúa hằng sống, ông vẫn chưa
hiểu được điều mình nói, ý nghĩa những gì mà mình tuyên xưng. Và để các ông
đừng tự phụ về những gì mình biết, Chúa nói thêm: “Simon, con Giona, con có
phúc...” Phải, hoàn toàn không phải do sức riêng hay sự khôn ngoan đắc thủ mà
là do ân huệ Thiên Chúa vì : “Không ai tuyên xưng Đức Kitô là Chúa mà lại không
nhờ Thánh Thần”. Ở đây chúng ta cần hiểu rằng : Cái phúc mà Phêrô nhận được,
không phải là đặc sủng dành riêng cho ông, nhưng qua ông Ngài còn muốn ban cho
mọi người, cho những ai muốn gắn bó với Giáo Hội mà ông được đặt làm nền đá xây
dựng: Con là đá, trên đá này...
Có được niềm tin quả thật là một hồng ân, nhưng để giữ
được hồng ân đức tin lại cần có nhiều nỗ lực và cố gắng. Cuộc chiến đấu với sức
mạnh của ma quỷ, quyền lực của âm phủ, lôi kéo cám dỗ của thế gian, làm cho bao
người chao đảo, quỵ ngã. Chỉ có những ai liên kết với Giáo Hội, sống theo giáo
huấn của Giáo Hội mới có thể giữ vững niềm tin của mình : Cửa địa ngục sẽ không
thắng được các con.
Tuy nhiên, đức tin không phải là món hàng trưng bày,
lại càng không phải là lá bùa hộ mạng, mà là chấp nhận một số phận, là dấn bước
theo con đường: Con đường Đức Kitô - đường đi lên Giêrusalem, để bị các trưởng
tế, kỳ lão, đầu mục bắt bớ, đánh đập, lăng nhục và giết chết. Đứng trước những
đau khổ, bắt bớ, giết hại, con người tự nhiên khó tránh khỏi như lo lắng, sợ
sệt và nhiều lúc chao đảo, chùn chân. Vì vậy, khi Chúa Giêsu nói về con đường
đau khổ, bị hành hạ và bị giết chết, thì Phêrô, người vừa tuyên xưng niềm tin
vào Thầy, liền sau đó lại cầu xin rằng: Xin Chúa giúp Thầy khỏi điều đó. Thầy
chẳng phải như vậy đâu.
Cứ nhìn vào cách người giáo dân Việt Nam đi dự đại hội
Đức Mẹ La Vang, hay tham dự các thánh lễ Chúa Nhật, các buổi xưng tội vào dịp
lễ trọng - ai cũng nghĩ rằng giáo dân Việt Nam sốt sắng, và có một đức tin sống
động. Thế nhưng nếu hôm nay Đức Kitô lên tiếng hỏi chúng ta : Các con bảo Thầy
là ai? Chắc nhiều người sẽ lúng túng bởi những gì chúng ta tuyên xưng về Ngài,
lại khác xa với những gì chúng ta đã sống.
- Lạy Thầy, xin thêm đức tin cho chúng con. Trước
những sóng gió, khó khăn nguy hiểm, các Tông đồ đã sợ hãi thưa lên cùng Chúa:
Xin thêm đức tin cho chúng con. Hôm nay, chúng ta đã làm gì để hạt giống đức
tin ngày rửa tội được triển nở, phát huy. Đã biết siêng năng đọc sách Kinh
Thánh, trau dồi học hỏi giáo lý qua các thánh lễ, bài giảng, các buổi tĩnh tâm,
lãnh các Bí tích và đặc biệt qua các giờ cầu nguyện sáng tối chưa?
- Thầy là Đức Kitô Con Thiên Chúa Hằng Sống. Niềm tin
vào Đức Kitô đòi hỏi các Tông đồ một sự dấn thân, nhập cuộc, đồng hành và chia
sẻ thân phận của Ngài. Chúng ta có dám chấp nhận nên giống Chúa, như cha Vêron,
can đảm tuyên xưng đức tin, cho dù vì thế mà phải cay cực vất vả, khổ đau và
nước mắt, thua thiệt và mất mát trong vật chất, thời giờ, tình cảm, sức khỏe
không?
- Theo Simon Weil: Ngày nay, người ta biết được đức
tin của một người, không chỉ qua những gì mà họ làm cho Chúa, nhưng qua những
gì họ làm cho anh em. Tin và sống là hai thực tại không thể tách rời nhau. Hôm
nay, niềm tin mà tôi tuyên xứng qua các thánh lễ, kinh nguyện, có được người
khác nhìn ra nhờ vào những nghĩa cử bái ái với tha nhân, sự ân cần chia sẻ với
những người nghèo khó, sự quảng đại tha thứ với những kẻ xa lạ thù địch, công
bình trong cách hành xử, và tôn trọng đối với sự sống ngay từ khi mới bắt đầu
không?
Tin đạo, chứ không tin người có đạo. Tại sao người ta
lại nói như vậy về những người Kitô hữu. Phải chăng vì chúng ta đã không sống,
không thực hành những gì mà mình tin. Phải chăng giữa những gì chúng ta tuyên
xưng và đời sống còn là hai thực trái ngược nhau.
Xin Chúa cho chúng con hôm nay, luôn xác tín niềm tin
vào Chúa, và làm cho niềm tin ấy ngày càng đâm rễ sâu nhờ học hỏi, hiểu biết,
cầu nguyện, và nhất là qua đời sống dấn thân phục vụ anh chị em. Chớ gì qua
cách sống của chúng con, mọi người sẽ nhận ra Chúa, nhất là còn cùng với chúng
con tuyên xưng niềm tin vào Chúa Giêsu, chính là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng
sống. Amen.