NGƯỜI NỮ TU ĐAMINH ANATASIE: TRUYỀN GIÁO VỚI SỰ "KHÔN NGOAN"

 

NGƯỜI NỮ TU ĐA MINH ANATASSIE 

TRUYỀN GIÁO VỚI SỰ KHÔN NGOAN


 

Ý NGHĨA CỦA TRUYỀN GIÁO

Truyền giáo là đem Tin Mừng yêu thương của Chúa Giê-su đến cho mọi người bằng lời nói và đời sống. Đây là bổn phận và cũng là niềm vui của mỗi Kitô hữu nói chung và là sứ vụ của mỗi một tu sĩ chúng ta nói riêng, đặc biệt đây là sứ mạng của mỗi một chị em chúng ta - những người con của Cha thánh Đaminh và mẹ Anatassie. Và truyền giáo thì cần sự khôn ngoan như Chúa Giê-su dạy: “Hãy khôn như rắn và đơn sơ như bồ câu.”Sự khôn ngoan của tu sĩ Đa Minh không phải là khôn ngoan thế gian, nhưng là:

1.    Khôn ngoan từ Lời Chúa
Cầu nguyện – học hỏi – suy niệm để hiểu Lời Chúa, nhờ đó rao giảng đúng chân lý và phù hợp hoàn cảnh.

2.    Khôn ngoan trong đối thoại
Dòng Đa Minh nổi bật nhờ
đối thoại thánh thiện: lắng nghe, tôn trọng, dùng lý trí và đức ái để giải thích đức tin, không tranh thắng bằng lời nói.

3.    Khôn ngoan trong phân định
Biết chọn thời điểm, phương pháp và cách tiếp cận nhẹ nhàng, giúp người nghe dễ mở lòng đón nhận Tin Mừng.

I.               Nguồn gốc truyền giáo với sự  khôn ngoan — đời sống cầu nguyện và chiêm niệm

Truyền giáo không chỉ là lời rao giảng, nhưng trước hết là một ngọn lửa phát xuất từ trái tim thuộc về Thiên Chúa. Người tông đồ chỉ thực sự khôn ngoan và hiệu quả khi biết đặt nền tảng nơi đời sống cầu nguyện. Như Chúa Giêsu đã dạy:“Không có Thầy, anh em chẳng làm gì được.” (Ga 15,5). Chính trong cầu nguyện, người môn đệ gặp gỡ Chúa, lắng nghe Thánh Thần và nhận ra đường lối để đem Tin Mừng đến cho người khác.Người truyền giáo không thể khôn ngoan nếu không để lời Chúa thấm vào tâm hồn mình. Đời sống cầu nguyện không phải là một bổn phận thêm vào cho người truyền giáo, nhưng là nền tảng, là nguồn gốc, là nhựa sống của mọi lời chứng.

Thánh Đa Minh không bao giờ rao giảng nếu trước đó không quỳ gối trước Thánh Giá và Lời Chúa.Ngài cầu nguyện suốt đêm cho những người tội lỗi, những người lạc xa Chúa.Ngài thường nói:“Tôi không thể rao giảng nếu không khóc cho họ trước.”

·        Còn mẹ Anastasiecủa chúng ta thì không chỉ hoạt động bên ngoài, nhưng bắt đầu từ đời sống nội tâm: cầu nguyện, chiêm niệm sâu sắc. Điều đó giúp mẹ có một tâm hồn bình an, nhạy bén trước nhu cầu của tha nhân.

·        Từ sự chiêm niệm, mẹ hiểu rõ sứ mạng — lan toả đức tin và yêu thương — không chỉ bằng lời, mà bằng cả đời sống.

Hiến pháp số 29C: đời sống tin mừng, đời sống tông đồ và đời sống huynh đệ bắt nguồn từ đời sống cầu nguyện.

Nói cách khác: khôn ngoan ở đây bắt nguồn từ “gặp gỡ Thiên Chúa” — rồi từ đó để truyền giáo bằng bác ái và tình thương.

II.            Truyền giáo bằng đời sống bác ái, giáo dục, phục vụ  trước khi bằng lời nói

Như Thánh Đa Minh dạy anh em:

“Anh em hãy nói với Thiên Chúa về con người trước khi nói với con người về Thiên Chúa.”

·        Người Đa Minh không chỉ là “người nói”, nhưng là “người sống chân lý”.

o   Sống nghèo khó, hiền hòa, trung thực.

o   Khiêm tốn và nhiệt thành trong phục vụ.
→ Đời sống là “bài giảng không lời”.

Còn mẹ Anastasie minh họa rằng: đời sống — hơn lời nói — chính là truyền giáo hiệu quả. Một vài nét nổi bật:

·        Mẹ mở trường học, dạy chữ, giáo dục trẻ em, đặc biệt trẻ nghèo — giúp họ được học hành, được biết đến Tin Mừng trong bối cảnh yêu thương và giáo dục.

·        Mẹ săn sóc người bệnh, người nghèo — thăm viếng, chăm sóc, an ủi — thể hiện lòng bác ái Kitô một cách cụ thể, thiết thực.

·        Vì vậy, nhiều người không cần nghe giảng, nhưng nhìn vào đời sống, thấy tình yêu, lòng khiêm nhường, phục vụ — từ đó Tin Mừng được lan truyền cách tự nhiên, kín đáo nhưng mạnh mẽ.

Về bác ái và nâng đỡ nhau (tinh thần cốt lõi cho việc truyền giáo) thì mẹ nói: 

“Điều tôi khuyên chị em trên hết là lòng bác ái, sự hỗ trợ lẫn nhau.
Chị này hãy là cây gậy cho chị kia – gậy của sức mạnh và lời khuyên hữu ích;
chị này hãy là muối cho chị kia – muối của sự khôn ngoan.”
(Nguồn: Cộng đoàn Đa Minh Monteils Việt Nam – bản thuật lại lời Mẹ)

Thế nên:– Truyền giáo phải bắt đầu từ bác ái.
– Khôn ngoan là
biết nâng đỡ, củng cố, chia sẻ chứ không phê phán, làm tổn thương.
– Người truyền giáo trước hết phải “làm gậy và làm muối” – nghĩa là “vững mạnh” và “khôn ngoan”.

Về tinh thần phục vụ và hy sinh mẹ dạy:

(Theo hồ sơ dòng, khi Mẹ nói với các chị em trước khi lập cộng đoàn mới)

“Chúng ta được sai đi để phục vụ, không phải để được phục vụ.”

Như vậy :Truyền giáo không phải “nói cho người khác nghe”, mà trước hết là phục vụ họ trong tình yêu – đó chính là khôn ngoan Tin Mừng.

. Về kiên nhẫn trong sứ vụ thì mẹ khuyên:

(Theo ghi chép đời sống thiêng liêng của Mẹ trong cộng đoàn Pháp)

“Hãy kiên nhẫn: ân sủng cần thời gian để chạm đến tâm hồn.”

Đây là một nguyên tắc rất quan trọng: khôn ngoan là không hấp tấp, không đòi kết quả ngay; hãy để Chúa làm phần của Ngài.

Nếu muốn truyền giáo khôn ngoan — hãy để đời sống của chúng ta là bài giảng sống động. Hành động yêu thương, phục vụ, chia sẻ… thường nói hiệu quả hơn lời

III. Khôn ngoan trong cách tiếp cận con người: tôn trọng, yêu thương, khiêm nhường

·        Mẹ Anastasie không dùng phương pháp áp đặt; Mẹ sống với sự khiêm nhường, tình thương — đó là cách dễ mở lòng người khác.

·        Bằng việc phục vụ và giáo dục, mẹ tạo dựng lòng tin, sự kính trọng — từ đó Tin Mừng trở nên hấp dẫn hơn, dễ đón nhận hơn.

·        Cách làm của mẹ  cho thấy: truyền giáo không chỉ là giảng đạo, mà là sống đức tin trong yêu thương và phục vụ — đó là khôn ngoan thật sự.

Về sống đơn sơ – khiêm nhường mẹ khuyên:

“Chị em hãy sống đơn sơ và khiêm nhường: đó là con đường mở lòng người khác.”
(Tóm lược từ linh đạo Mẹ – được cộng đoàn ghi lại)

Không có sự khiêm nhường và dịu dàng, việc truyền giáo dễ trở thành áp đặt. Khôn ngoan là biết đi vào lòng người cách nhẹ nhàng

Bài học cho chúng ta hôm nay

·        Khi truyền giáo — hoặc chia sẻ đức tin — nên bắt đầu từ nội tâm: cầu nguyện, chiêm niệm, giữ đức tin sống động.

·        Hãy truyền giáo bằng hành động yêu thương, phục vụ, giáo dục — chứ không chỉ bằng lời nói.

·        Luôn tôn trọng, yêu thương người khác; kiên nhẫn, khiêm nhường, mềm mỏng — để Tin Mừng dễ được đón nhận.

·        Ưu tiên giúp người — đặc biệt những người nghèo, yếu đuối, bị bỏ rơi — như cách Mère Marie-Anastasie sống: vì bác ái là ngôn ngữ dễ hiểu nhất.

IV. TRUYỀN GIÁO BẰNG  SỰ VÂNG PHỤC- BẰNG ĐỜI SỐNG CỘNG ĐOÀN- BẰNG SỰ KHÔNG NGOAN CỦA TÌNH YÊU

Đối với Mẹ, một sứ vụ chỉ sinh hoa trái khi người tông đồ biết để Thiên Chúa hướng dẫn, biết hiệp nhất với chị em, và biết khôn ngoan trong cách chạm đến con người.

Vâng phục – là nền tảng của người tông đồ khôn ngoan

Đối với Mẹ Anastasie, vâng phục không phải là tuân theo một cách thụ động, nhưng là đặt trọn niềm tin nơi Thiên Chúa và để Người dẫn đường.

Trong những ghi chép truyền thống của cộng đoàn Monteils, Mẹ thường nhắc:

“Con không thể dẫn ai đến Chúa nếu chính con không bước đi dưới sự hướng dẫn của Người.”

Sự vâng phục làm cho người tông đồ trở nên khôn ngoan, bởi người ấy không hành động tùy hứng, mà để Thánh Thần hướng dẫn từng lời nói và công việc.

Cộng đoàn – nơi rèn luyện sự khôn ngoan truyền giáo

Trong linh đạo của Mẹ Anastasie, cộng đoàn không chỉ là nơi sống chung, mà là nguồn sức mạnh của sứ vụ.

Truyền thống dòng ghi lại lời Mẹ dạy các chị em trẻ:

“Chị này hãy là cây gậy cho chị kia; chị này hãy là muối cho chị kia – muối của sự khôn ngoan.”

Một cộng đoàn hiệp nhất là bài giảng âm thầm nhưng mạnh mẽ nhất.
Người ngoài nhìn vào sẽ nhận ra Tin Mừng qua cách chị em yêu thương nhau.

Đây chính là con đường khôn ngoan mà Mẹ Anastasie để lại:
 trước khi đi truyền giáo bên ngoài, hãy để cộng đoàn rao giảng cho chính mình;
 trước khi dạy người khác, hãy để vâng phục uốn nắn trái tim mình.

Chỉ khi đó, lời rao giảng mới có sức mạnh.

Xin cho mỗi người chúng ta mang lấy tinh thần ấy để trở nên người Đa Minh của thời đại hôm nay:
hiền lành, khôn ngoan, vâng phục, và biết xây dựng cộng đoàn yêu thương như Mẹ Anastasie đã dạy.