LỄ KÍNH CÁC TỔNG LÃNH THIÊN THẦN - BỔN MẠNG DÌ TRƯỞNG


Từ trưa ngày Chúa Nhật 28-09 vừa qua, các chị em từ khắp các cộng đoàn trong Dự-Tỉnh Đức Mẹ La Vang không ngại đường sá xa xôi, đã tập trung về Tu viện Bình Triệu- Sài Gòn, để mừng lễ Tổng lãnh thiên thần Gabriel- Bổn mạng Dì Trưởng. 

Vào buổi chiều cùng ngày, các chị em đã có buổi chầu Thánh Thể và giờ kinh chiều chung thật sốt sắng để cầu nguyện cho Dì Trưởng cách đặc biệt.


Sau đó, dì Hai đã đại diện các chị em trong Dự-Tỉnh nói lên tâm tình và những lời cầu chúc tốt đẹp đến Dì Trưởng nhân ngày Bổn mạng, 





tiếp lời chúc mừng của Dì Hai, các chị em đại diện cho các nhà đã dâng tặng Dì những món quà thể hiện tấm lòng con thảo.






Sau đó, chị em đã cùng hiệp dâng Thánh Lễ mừng kính các tổng lãnh Thiên Thần do cha Vinh sơn chủ tế trong không khí sốt sắng và trang nghiêm

Sau Thánh Lễ, mọi người cùng chia sẻ niềm vui với Dì Trưởng qua bữa ăn huynh đệ.
Và để tò lòng biết ơn và tấm chân tình đối với Dì Trưởng thì các em Tuyển Sinh, Nhà Thử, và khối Học viện đã chuẩn bị những tiết mục văn nghệ đơn sơ "cây nhà lá vườn".


Hợp Ca: Bàn Tay Mẹ


Vũ khúc Giấc Mơ Trưa
vũ khúc Malaysia
Vũ khúc Sứ Thần Gabriel
Vũ khúc Tình Chúa Cao Vời


Và buổi lễ kết thúc với phần liên hoan nhẹ với nhiều niềm vui của sự chia sẻ và đượm tình huynh đệ.





















QUYẾT ĐỊNH THÀNH LẬP DỰ TỈNH ĐỨC MẸ LA VANG TẠI VIỆT NAM

Vào cuối tháng 8 vừa qua, Bề Trên Tổng Quyền, soeur Cléonice và một Tổng Cố Vấn, soeur Réjane đã có chuyến thăm kinh lý Vicariat Việt Nam. Qua những cuộc tiếp xúc và gặp gỡ từng chị em trong Vicariat, Bề Trên Tổng quyền đã nhận định rằng Vicariat có đủ điều kiện để trở thành một Dự-Tỉnh. Do đó, sau khi về Pháp, Bề Trên Tổng quyền đã họp bàn với ban Tổng Cố Vấn, tất cả nhất trí biểu quyết: nâng Vicariat Việt Nam lên thành Dự -Tỉnh Đức Mẹ La Vang - Việt Nam, với 2 tu viện được thiết lập là:
1.  Tu viện Long Khánh với Bề Trên là chị Marie Thérèse Nguyễn Thị Hằng
2.  Tu viện Bình Triệu với Bề trên là chị Marie Jean Nguyễn Thị Nga.
và trong khi chờ đợi Dự-Tỉnh-Hội đầu tiên được tiến hành, Ban Tổng Cố Vấn đã chọn chị Marie Jean Nguyễn Thị Nga làm đại diện Bề Trên Tổng quyền tại Dự Tỉnh.



Và  thứ bảy, ngày 27/09 vừa qua, các chị em vĩnh khấn đã có
 cuộchọp mặt tại nhà Tam Thái. trong buổi họp mặt đó, chị Marie Jean Nguyễn Thị Nga đã cộng bố quyết định của Bề Trên Tổng Quyền: NÂNG VICARIAT VIỆT NAM LÊN THÀNH DỰ -TỈNH ĐỨC MẸ LAVANG. và cộng bố quyết định triệu tập Dự-Tỉnh-Hội đầu tiên vào hai ngày 21 và 22 tháng 11 năm 2014, tại nhà Tam Thái với thành phần tham dự là chị Đại Diện Bề Trên Tồng Quyền và tất cá các chị vĩnh khấn.
Xin hiệp lời cầu nguyện Dự -Tỉnh-Hội đầu tiên được diễn ra tốt đẹp



BỔN MẠNG THÁNG 10


XIN HIỆP LỜI CẦU NGUYỆN 

VÀ CHÚC MỪNG LỄ CÁC CHỊ EM TRONG THÁNG 


THÁNG 10

NGÀY
LỄ
QUAN THẦY
01/10
Lễ thánh Têrêxa






Sinh nhật
* Chị Hằng (TD)
* Bổn mạng các em Tuyển Sinh
*Rửa tội: Dì Trưởng ,Chị Cẩm ,Chị Thảo, Chị Mỹ Tiên (TSức),  chị Giêng , chị Loan ,chị Trâm, chị Hường

* Ir. Maria Edith – Guadalupe
*  Ir. Eugnia Miranda – Rosaire
02/10
Sinh nhật
* Ir. rsula Bandeira – Mẹ Anastasie
03/10
Sinh nhật
* Ir. Maurília Reis – Rosaire
04/10
Thánh Phanxico Assisi
Sinh nhật
*Chị Khiêm

* Ir. Clara Maria – Mẹ Anastasie
06/10
Sinh nhật
* Ir. Nilce Velozo – Mẹ Anastasie
07/10 



lễ Mẹ Mân Côi       


Sinh nhật
* Bổn Mạng Hội Dòng
* Chị Thủy Tiên
* Rửa tội: Chị Lan, chị Thắm,    chị Mỹ Tiên, chị Khiêm
* Ir. Cleonice Cardoso – Rosaire ( BTTQ)
09/10
Sinh nhật
* Ir. Celia Saucedo – Rosaire
12/10
Sinh nhật
* Ir. Madalena Faria –       Guadalupe
14/10
Sinh nhật
* Ir. Maria Irene – Rosaire
15/10
Sinh nhật
* Ir. Efignia – Mẹ Anastasie
16/10 
Lễ thánh Maguerite
* Chị Tươi .
18/10
Sinh nhật
* Ir. Tnia Goreti – Rosaire
* Ir. Irenilda – Guadalupe
19/10
Sinh nhật
* Ir. Sandra Ede – Guadalupe
20/10
Sinh nhật
* Ir. Nadir Rodrigues –   Rosaire
21/10
Sinh nhật
* Ir. Neusa Vicente – Rosaire
* Ir. Simone Rezende – Guadalupe
26/10
Sinh nhật
* Ir. Vera Siqueira – Rosaire
* Ir. M. Lucrcia – Rosaire
30/10
Sinh nhật
* Ir. Amlia Teixeira – Rosaire

 

* Ghi Chú:     * Từ ngày31/10 đến 02/11: Làm tuần tam nhật                                 Mừng Kính Thánh Martinô Porres, 

                            Đấng BảoTrợ Cộng Đoàn.



          

BÍ MẬT CỦA HẠNH PHÚC


1. Cuộc sống của bạn phải có mục đích và ý nghĩa


Chắc chắn đã từng có những lúc bạn tự hỏi mục đích và ý nghĩa cuộc sống của mình là gì?

Đó chính là lúc bạn đang trăn trở tìm hướng đi và ý nghĩa cho cuộc sống của mình, đó là lúc bạn đã ý thức được và có khát vọng đi tìm niềm vui và hạnh phúc thực sự. Một nhà hiền triết đã từng nói "Cuộc hành trình lớn nhất của một đời người là đi tìm chính bản thân mình, trải nghiệm và thử thách tất cả để tìm ra mình là ai", hay là "tận lực tri thiên mệnh".

Bạn sinh ra và lớn lên trong cuộc sống này chắc chắn không phải chỉ để tồn tại, hay làm cái bóng của người khác và bạn cũng chẳng bao giờ muốn mình làm nền cho bất kỳ ai. Bạn phải là chính bạn.

Bạn nên biết rằng sự tồn tại của bạn đã làm thay đổi rất nhiều điều xung quanh. Những chặng đường bạn đi qua, những công việc bạn đã và đang làm, những người bạn từng gặp, tiếp xúc hay kết bạn ắt hẳn sẽ khác đi nếu không có bạn. Bạn đã để lại một dấu ấn rất riêng trong công việc, trong tình cảm, ký ức kỷ niệm hay trong tâm hồn của họ va bạn sẽ còn tác động đến thế giới xung quanh bởi những ý tưởng, ước mơ, hòai bão và hành động cụ thể, hay đơn giản hơn là sự tồn tại của chính bạn.

Bạn có thể bận bịu với công việc hay chú tâm tới một điều nào đó trong một giai đọan của cuộc sống, nhưng sau cùng bạn sẽ luôn thức tỉnh bởi những khát vọng, ước mơ từng có trong tiềm thức, hay đôi khi ngay từ thuở thiếu thời. Và điều này có ý nghĩa đặc biệt đối với cuộc sống của bạn. Mục đích cuộc sống có thể là điều mà mãi mãi đến sau này, qua quá trình trải nghiệm để trưởng thành bạn mới tìm ra hay đôi khi, nó đã được định hình ngay từ những năm tháng khi bạn bắt đầu biết cảm nhận cuộc sống.

Trong cuộc sống, tất cả chúng ta đều có mối liên hệ với nhau và ít nhiều bị ảnh hưởng qua lại bởi những suy nghĩ, việc làm, quyết định của những người xung quanh, đôi khi bởi cả sự tồn tại đơn thuần của họ.

***

Các nghiên cứu trên những người trưởng thành trên thế giới những năm gần đây đã chứng minh một trong những dấu hiệu chính xác nhất cho thấy một người có hạnh phúc hay không tùy thuộc vào việc người đó có định hướng cho mình một ước mơ, mục đích sống hướng thiện, hay có quan tâm đến người khác hay không. Khi sống mà không có mục đích cụ thể hay sống trong vị kỷ, 70 trong số 100 người cảm thấy cuộc sống của mình bấp bênh và vô nghĩa, còn khi có một mục tiêu cụ thể, dám hành động và biết chia sẻ thì gần 70/100 người lại cảm thấy hài lòng và cảm nhận được niềm vui và ý nghĩa của cuộc sống.






2. Hãy tìm cách để bạn cảm thấy hạnh phúc


Ai trong chúng ta cũng biết rằng những người hạnh phúc và những người không cảm thấy hạnh phúc lúc mới sinh ta đều như nhau. Tuy nhiên, trong cuộc sống cả hai nhóm người này lại hành động khác nhau để tạo ra - cũng như để củng cố tiếp tục tình trạng của mình. Những người hạnh phúc luôn suy nghĩ tích cực, lạc quan, tìm kiếm điều mới và làm những việc giúp họ cảm thấy vui vẻ, còn những người không cảm thấy hạnh phúc thì lại tiếp tục cố thủ trong suy nghĩ, định kiến hay làm những chuyện khiến họ ngày càng thất bại và cảm thấy phiền muộn hơn.

***

Dấu hiệu đầu tiên chứng tỏ một người đang hướng đến sự hòan thiện hay một doanh nghiệp đang phát triển vững mạnh là gì? Trước tiên học phải xác định rõ mục tiêu cụ thể trong cuộc sống hay một chiến lược kinh doanh đúng đắn rồi sau đó, lập ra chiến lược để hòan thành mục tiêu đặt ra. Điều đó còn tùy thuộc vào quan điểm của mỗi người hay của người đứng đầu công ty.

Sự thực này hòan tòan có thể áp dụng cho cuộc sống thường nhật của bạn. Trước tiên, hãy xác định xem bạn thật sự muốn gì, và sau khi gạt bỏ tất cả những điều không đáng quan tâm, bạn hãy cố gắng hết sức để thực hiện những gì bạn cho là cần thiết.

Thật buồn cười là trẻ thơ lại biết rõ chúng muốn gì và làm thế nào để có được những gì chúng muốn. Bất cứ đứa trẻ nào cũng biết rằng nếu cố vòi vĩnh, thì cuối cùng chúng sẽ được ăn kem và nếu gây ồn ào, chúng sẽ bị la mắng. Bọn trẻ biết rằng luôn phải tuân theo một số nguyên tắc nhất định nhưng chúng vẫn có thể nghĩ ra cách nào đó để đạt được những gì mình muốn.

Việc tìm kiếm hạnh phúc của người lớn cũng giống như việc đứa bé cố gắng có được cây kem vậy. Bạn cần phải xác định rõ bạn quan tâm đến điều gì, điều gì làm bạn hạnh phúc và điều gì khiến bạn muộn phiền. Chỉ bằng cách ấy, bạn mới có thể tìm ra con đường đến với hạnh phúc cho chính mình.

***

Tất nhiên không phải tất cả những người hạnh phúc đều luôn gặt hái thành công, và người bất hạnh lúc nào cũng gặp thất bại. Thực tế cho thấy rằng người hạnh phúc và người bất hạnh có cảm nhận và kinh nghiệm sống khá giống nhau.

Điều khác biệt là - đa số những người bất hạnh thường bi quan và thường dùng gấp đôi quỹ thời gian để tự dằn vặt, nuối tiếc về những biến cố, buồn phiền, sai lầm hoặc thất vọng đã qua trong cuộc sống. Đôi khi họ còn thi vị hóa nỗi buồn, hay nói một cách khác, họ không dám dũng cảm từ bỏ nỗi đau mà muốn mang theo nó suốt đời với những lý giải mà theo họ là có lý.

Ngược lại, những người hạnh phúc lại luôn có cách nhìn tích cực, có khuynh hướng đi tìm cái mới và tin tưởng vào những tia hy vọng có thể thắp sáng lên tương lai và ngày mai của học cho dù có thể họ đã từng có một quá khứ đau buồn hay một hiện tại bấp bênh.


SƯU TẦM TRÊN INTERNET

LỜI CHÚA CN XXVI- TNA: VÂNG LỜI

(Mt 21, 28-32):
“Này con, hôm nay con hãy đi làm vườn nho!”
Nghe câu chuyện dụ ngôn này, tôi vẫn hay thắc mắc về ý nghĩa của việc ‘đi làm vườn nho’ vì đôi khi nó không rõ ràng lắm. Từ lâu tôi đã nghĩ thật đơn giản: sống lành thánh, làm các việc lành phước đức, thi hành các việc tồng đồ, truyền giáo… tức là ‘làm trong vườn nho’ của Chúa rồi còn gì! Sau này tôi mới phát hiện ra khái niệm này xem ra không ổn khi áp dụng vào trường hợp cụ thể của hai người con trong dụ ngôn: đứa vâng ngoan trước lời kêu mời của người cha nhưng đã không đi, còn đứa ngang bướng rốt cuộc rồi lại ‘đi làm vườn nho’. Qua câu chuyện này tôi thấy hình như Đức Giê-su đã suy nghĩ rất khác: Người không phân thính giả thành hai loại ‘người vâng’ hay ‘người không vâng’, nhưng ngay trong mỗi thính giả vốn đã sẵn biện chứng ‘vâng và không vâng’, rốt cuộc họ vẫn được đánh giá qua việc ‘đi làm vườn nho’ mà thôi. Nhưng làm vườn nho hệ tại ở điều gì, theo tâm tưởng của Đức Giê-su?
Thói thường thì ai cũng hiểu là lời nói không trọng hơn việc làm. Khi sử dụng cùng một khái niệm này Đức Giê-su đã cho thấy: đối với Nước Thiên Chúa, sống tội lỗi như ‘những người thu thuế và những cô gái điếm…’, hoặc sống lương thiện công chính như các thượng tế và kỳ mục trong dân (đối tượng chính của dụ ngôn) vẫn chỉ là những lời nói ngang bướng hay vâng ngoan. Người còn cho thấy rõ, điều quan trọng hơn chính là ‘thi hành ý muốn của người cha‘, đó là ‘đi làm vườn nho’, tức là tin và tiếp nhận sứ điệp kêu gọi sám hối mà Gio-an Tiền Hô đã khởi sự và Đức Giê-su tiếp tục kêu mời. Như thế Người chỉ cho thấy một điều làm đảo lộn tất cả: ‘đường công chính’ hệ tại ở việc thi hành sám hối hơn là ở việc có sống ngay lành hay không; “Gio-an đã đến chỉ đường công chính cho các ông, mà các ông không tin ông ấy”. Sám hối đây chưa hẳn là đã sửa đổi được mình, cho dầu nỗ lực vươn tới là dấu chỉ cần thiết của chân thành sám hối, nhưng chính yếu hệ tại ở việc đón nhận ơn cứu độ Thiên Chúa ban cho. Sứ điệp của Gio-an “Hãy sám hối!”, tức là hãy cải tà qui chính trong nội dung luân lý, đã được chính Đức Giê-su cập nhật: “Hãy sám hối và tin vào Tin Mừng cứu độ!” tức là tin vào Đức Ki-tô Giê-su mạc khải tình yêu cứu độ của Thiên Chúa. Sứ điệp này quả chất chứa một nội dung rất Tin Mừng! Trong số những người thu thuế và gái điếm tin vào Gio-an không phải tất cả đều đã đổi đời hoàn lương, nhưng tất cả họ đều đã khám phá ra và đón nhận lòng thương xót cứu độ của Thiên Chúa và tin vào Tin Mừng. Chính ở điểm này mà họ trở nên hơn hẳn các thượng tế và kỳ mục, tức các đấng bậc được coi là vị vọng trong dân, vì họ đã trở nên ‘công chính’ theo Tin Mừng; “Tôi bảo thật các ông: những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông”. Như thế rõ ràng là để vào được Nước Trời, điều kiện quan trọng hơn cả là, thông qua sám hối những lỗi lầm đã phạm, mỗi người nhận ra tình yêu cứu độ Thiên Chúa đang tuôn đổ trên mình, và khiêm tốn mở lòng đón nhận. Các Pha-ri-sêu đã không thể đạt tới được sự công chính ấy; “Phần các ông, khi đã thấy vậy rồi, các ông vẫn không chịu hối hận mà tin ông ấy.”
Nếu quả là như thế thì cuộc sống mỗi Ki-tô hữu chúng ta đều chất chứa cả hai phần: nói và làm. Riêng phần ‘nói’ nhiều lúc có thể là vâng ngoan, vì đã giữ đạo tử tế, đã làm các việc lành phước đức, đã có không ít các nỗ lực tu thân tích đức, sống bác ái, tông đồ phục vụ v.v…, nhưng đồng thời cũng có những hồi ngang ngược vì các yếu đuối lỗi lầm đã phạm. Nhưng cho dầu đã ‘nói’ thế nào đi nữa, thì lúc này đây, điều quan trọng hơn hết đối với mọi người vẫn phải là ‘đi làm vườn nho’, tức là khiêm tốn nghe lời kêu gọi sám hối của Gio-an để thật lòng tin vào Tin Mừng cứu độ mà Đức Ki-tô Giê-su đã mang lại. Có thể tôi ‘đi làm vườn nho’ vì tôi vốn ngoan hiền, và như thế là tuyệt vời vì tôi nói và tôi đi làm, nhưng cũng có lúc (và có lẽ trường hợp này còn nhiều hơn!) tôi đã từng nói ‘không đi’ nhưng rồi trong tác động của ân sủng tôi đã ‘… hối hận, nên lại đi’.
Đối với Tin Mừng trường hợp sau này có vẻ lại càng ý nghĩa hơn, vì sự ngang bướng rõ ràng dẫn tới hối hận, và trở thành động lực thúc đẩy ‘đi làm vườn nho’. Chính các yếu đuối lầm lỡ đã phạm có thể giúp ta dễ dàng hơn khám phá ra lòng thương xót vô biên của Thiên Chúa, để rồi… ‘sám hối và tin vào Tin Mừng’. Và như thế vô hình chung đã biến ‘Con không đi!’ ngang bướng trở thành cho ta ‘tội hồng phúc’, như thánh Âu-tinh đã từng diễn đạt cảm nghiệm của riêng ngài. Đáng lý ra toàn bộ cuộc sống Ki-tô hữu ngay từ đầu đã phải trọn vẹn là ‘vâng con đi’ và ‘đi làm vườn nho’, bởi vì qua Bí Tích Thánh Tẩy lãnh nhận họ đã công khai nói lên điều đó. Tuy nhiên thực tế cuộc sống cho thấy ngay cả nơi các Ki-tô hữu vẫn luôn tồn tại một ‘biện chứng’ giữa ‘vâng và không’, đúng như nội dung của dụ ngôn ‘hai người con’. Và vì không một ai nằm ngoài qui luật biện chứng này nên sám hối và lãnh nhận Bí Tích Cáo Giải vẫn luôn phải chiếm một vị trí quan trọng trong đời sống của tất cả mọi Ki-tô hữu trải qua các thời đại. Phải chăng thái độ ‘sám hối và tin vào Tin Mừng cứu độ’ mà cao điểm được diễn đạt nơi tòa giải tội, mới chính là việc ‘đi làm vườn nho’ của mỗi người chúng ta, và qua đó chúng ta được trở nên công chính?
Hơn ai hết, vì là Linh Mục nên tôi đã phải luôn nói ‘vâng’ với lời kêu mời sám hối và đón nhận lòng Chúa xót thương, thế nhưng hơn bất cứ ai khác, tôi phải biến lời ‘vâng’ này thành hành động: mau mắn lên đường ‘đi làm vườn nho’ Tin Mừng của Chúa. Chính tôi cũng cần sám hối không ngừng!
Lạy Cha từ nhân, cha không ngừng mời gọi con, cũng như mời gọi hết thảy mọi người, ‘đi làm vườn nho’ của Cha, vườn nho của đón nhận lòng từ ái và xót thương bao la. Rất có thể con đã tự cho mình là đứa con vâng ngoan vì ơn gọi tu sĩ và linh mục mà Cha đã ban cho con suốt trong những năm tháng dài đời con, nên đôi lúc con thấy không cần phải đi thêm nữa. Con đã từng đáp lại tiếng Cha mời gọi bằng câu thưa: “lạy Chúa, con đây”, thế nhưng vẫn luôn có nguy cơ ‘nhưng rồi lại không đi’. Xin cho con ít quan tâm hơn tới ‘nói’ và tập trung hơn vào ‘đi làm’ trong vườn nho của sám hối và đón nhận trọn vẹn lòng thương xót cứu độ của Cha. A-men.
Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty, SDB