Câu chuyện 2: THÁNH PHỤ ĐA MINH VÀ CHIẾC ĐẦU LÂU
( Trong 16 câu chuyện về thánh Đaminh)
Tác giả bài viết
là Thánh Alphonso Ligouri.
Cha Eusêbiô Nierembê thuật rằng:
‘Trong một thành phố nước Aragôn, có một thiếu nữ quí
phái, nhan sắc và trang trọng khác vời. Cô tên là Alêxandra. Cô được hai thanh
niên trong thành cùng thầm yêu trộm nhớ. Do mối hờn ghen xúc xiểm, hai chàng
đó, một hôm đã cùng nhau đọ sức và cả hai đã giết hại nhau. Thân thuộc của hai
chàng, vì cơn hỏa nóng bốc cháy tâm hồn, qui tất cả mọi tội lỗi lên đầu cô
thiếu nữ. Vì thế họ kéo nhau đến nhà nàng, giết chết nàng. Họ chặt đầu nàng và
ném thi thể xuống giếng sâu.
Một ít ngày sau, thánh Đa Minh có dịp qua vùng đó. Được
linh cảm bởi ơn Trời, ngài đến bên giếng và gọi to:
-Alexanđa ơi, lên đây!
Thốt nhiên, đầu thiếu nữ xuất hiện và tự đặt lên trên
thành giếng, xin thánh Đa Minh giải tội, thánh nhân nghe nàng xưng tội, xá giải
cho nàng, lại rước Thánh Thể cho nàng rước lĩnh, trước một số rất đông dân
chúng kéo đến xem sự lạ. Sau đó, thánh nhân ra lệnh cho nàng nói nhờ đâu mà
nàng được đặc ân vĩ đại ấy. Alêxanđa trả lời rằng: “Lúc con bị người ta giết,
con còn mang tội trọng. Nhưng Thánh Nữ Đồng Trinh Maria đã giữ cho con được
sống, để tưởng thưởng lòng con từng sốt sắng đọc kinh Mân Côi.”
Liền hai ngày tiếp đó, mọi người còn được thấy thủ cấp
Alêxanđa sống tươi nguyên vẹn trên miệng giếng, cho đến khi hồn nàng vào luyện
ngục.
Nhưng chỉ mười lăm ngày sau, nàng lại hiện đến với thánh
Đa Minh, diễm lệ và sáng trưng như một vì tinh tú. Nàng thưa với thánh nhân
rằng không có việc lành nào hiệu lực để cứu giúp các linh hồn luyện ngục bằng
việc đọc kinh chuỗi Mân Côi. Nàng cũng thêm rằng, các linh hồn lành thánh đó,
khi đã lên trời, sẽ không quên cầu nguyện cho những người đã cầu nguyện cho
mình được giải thoát. Liền đó, thánh Đa Minh thấy linh hồn may mắn của nàng,
tràn đầy hoan hỉ, băng mình về Thiên Đàng.
(Trích sách Vinh Quang Đức Mẹ
Maria, của thánh Alphonso Ligouri, chuyển ngữ: Phạm Duy Lễ, CMC)