NGƯỚC NHÌN ĐỒI CAO

Những ngày này, Phụng vụ của Giáo Hội suy tôn thập giá Chúa Giêsu. Vào thời xa xưa, thập giá là dụng cụ để thi hành án tử cho các phạm nhân trọng tội. Những ai bị treo trên cây thập giá vừa phải chịu đau đớn thể xác, vừa mang nỗi nhục nhã xấu hổ cho đến chết. Cách nay gần hai ngàn năm, Đức Giêsu, Con Thiên Chúa hằng sống, đã chấp nhận nhục hình thập giá và đã chịu chết để chứng minh tình thương vô bờ của Thiên Chúa đối với trần gian. “Như ông Môisen đã giương cao con rắn trong sa mạc, Con Người cũng sẽ phải được giương cao như vậy, để ai tin vào Người thì được sống muôn đời” (Ga 3,14). Kể từ ngày Đức Giêsu chịu đóng đinh, thập giá mang một ý nghĩa mới, không còn gợi lại sự kinh hoàng, nhưng là biểu tượng của tình yêu thương và niềm hy vọng. Những ai tin vào Đấng chịu treo trên thập giá, vừa tìm được sức mạnh thiêng liêng khi sống ở đời này, vừa được hưởng hạnh phúc ở đời sau. Trong những ngày thiêng liêng của Tuần Thánh, cùng với toàn thể Giáo Hội, tôi ngước nhìn đồi cao, là đồi Canvê, nơi Chúa Giêsu chịu khổ hình năm xưa, để suy chiêm và sống mầu nhiệm thập giá trong đời.
Ngước nhìn đồi cao, điều đầu tiên tôi nhận thấy là Đấng chịu treo trên cây gỗ. Người là Con Thiên Chúa nhập thể. Người đã mang lấy thân phận nhân loại như chúng ta ngoại trừ tội lỗi. Người cũng mệt mỏi khi đi đường dài, cũng ngạc nhiên khi thấy người ta cứng lòng tin, cũng giận dữ khi thấy người Do Thái biến Đền thờ thành nơi buôn bán, cũng cảm thương những người bệnh tật và rơi lệ trước nấm mồ của người mới chết. Con Người ấy đã bị một số kỳ mục Do Thái ghen ghét. Lý do vì Chúa Giêsu lên án thói giả hình và bóc trần lối sống vụ lợi cá nhân của họ. Người muốn họ sống ngay thẳng công chính để trở nên mẫu mực cho người khác. Ngày hôm nay, qua Giáo Hội, Đấng chịu treo trên thập giá vẫn sống. Chúa Giêsu vẫn tiếp tục loan báo Tin Mừng yêu thương nơi mọi nẻo đường của trần gian. Người mời gọi tôi hãy noi gương Người để thực hiện sứ mạng ngôn sứ, là sứ mạng nói sự thật, bất chấp những nghịch cảnh gian nan của cuộc đời. Người ta nói: ăn thì no lòng, nói thì mất lòng. Lối lý luận này đã khiến nhiều người sống trong dối trá, lừa phỉnh. Tin vào Chúa là sống trong sự thật, nhờ đó tôi được giải thoát và được sống trong tự do của con cái Chúa. Tin vào Chúa, tôi còn có sứ mạng loan báo cho anh em đồng bào tôi về Thiên Chúa giàu lòng thương xót và rất mực khoan nhân.
Ngước nhìn đồi cao, tôi thấy một người cô đơn đau khổ, mặt mũi biến dạng và đẫm máu. Đó chính là Người Tôi tớ đau khổ của Thiên Chúa mà ngôn sứ Isaia đã diễn tả. Người Tôi Tớ chịu đau khổ, không phải vì tội lỗi của chính mình, nhưng vì tội lỗi của người khác. Chúa Giêsu chịu khổ hình thập giá vì tội của nhân loại, hầu đem cho nhân loại hạnh phúc và bình an. Người đã mang lấy trên thân mình tất cả tội lỗi của thế gian, của tôi, của mọi người mọi thời đại. Trên thập giá, Người đã trở nên người bất hạnh đến tột cùng, bị nguyền rủa xa lánh như đồ bị chúc dữ. Ngày hôm nay, Chúa Giêsu vẫn đang chịu khổ hình nơi khuôn mặt của những người đau khổ bất hạnh, những người bị bỏ rơi quên lãng, những người di dân, những phụ nữ trẻ em bị buôn bán và bị bắt làm nô lệ tình dục. Hình ảnh Đấng chịu đóng đinh trên thập giá là lời kêu gọi con người hãy ngưng bạo lực, tôn trọng phẩm giá con người và hãy tha thứ cho nhau. Tin vào Chúa là sống cảm thông và giúp đỡ những ai nghèo khổ cơ hàn, giúp họ tìm thấy niềm hy vọng và lạc quan trong hành trình cuộc đời.
Ngước nhìn đồi cao, tôi nhớ lời Chúa phán: “Phần tôi, một khi được giương cao lên khỏi mặt đất, tôi sẽ kéo mọi người lên với tôi” (Ga 12,32). “Kéo lên với Chúa”, một hình ảnh rất dễ hiểu và cũng rất thân thương. Chúa kéo tôi lên với Chúa, tức là Chúa cho tôi được gần Người, gắn bó kết hợp với Người, để cùng hưởng vinh quang phục sinh với Người. Đó cũng là hình ảnh người mẹ kéo con vào lòng để thể hiện tình âu yếm, và để che chở con mình khỏi những bão giông cuộc đời. Được Chúa kéo lên, chắc chắn tôi sẽ hạnh phúc và an vui, như môn đệ Gioan tựa đầu vào ngực Chúa trong đêm tiệc ly. Tuy vậy, trước khi được nếm hưởng vinh quang phục sinh, tôi phải trải qua kinh nghiệm của thập giá. Chúa kéo tôi lên thập giá, tức là cùng chịu đau khổ với Người. Những gian nan tôi gặp phải trong cuộc sống hôm nay, chính là thập giá tôi phải trải nghiệm để xứng đáng hưởng vinh quang với Đấng đã chiến thắng sự chết. Kiên nhẫn trong đau khổ, vững vàng trong thử thách, chắc chắn tôi sẽ được hưởng vinh quang với Đấng Phục sinh. Việc Chúa kéo tôi lên cũng khẳng định rằng, trong những chặng đường thập giá của cuộc đời, tôi không bước đi đơn lẻ, nhưng có Chúa ở với tôi để đỡ nâng và giúp sức. “Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng tôi, tôi sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng” (Mt 11,28). Có nhiều khi tôi chỉ phàn nàn trách móc trước những đau khổ và gian truân mà không nghĩ đến Chúa là nguồn sức mạnh. Đấng chịu treo trên thập giá khẳng định với tôi rằng: những gian nan là dịp thử thách lòng trung thành của tôi, như lửa thử vàng. “Các con hãy can đảm lên, Thày đã thẳng thế gian”(Ga 16,33). Trên thập giá, Đức Giêsu tiếp tục khẳng định với tôi điều ấy. Tin vào Chúa là cảm nhận luôn được Chúa yêu thương và tiếp sức trong mọi hoàn cảnh.
Ngước nhìn đồi cao, tôi thấy thập giá là điểm quy tụ muôn dân trong tình hiệp nhất. Hai thanh gỗ, một ngang một dọc, hướng về bốn phương trời và gặp nhau ở giữa, nơi đó có Đấng chịu đóng đinh. Chúa là điểm quy tụ muôn dân trên toàn thế giới. Thánh Gioan, tác giả của Tin Mừng thứ tư, đã nhận ra tính chất ngôn sứ trong lời của vị thượng tế: “Đức Giêsu không chỉ chết thay cho dân mà thôi, nhưng còn để quy tự con cái Thiên Chúa đang tản mát khắp nơi về một mối” (Ga 11,52). Vâng, Chúa Giêsu đến thế gian để khẳng định rằng, dù khác biệt về chủng tộc, ngôn ngữ hay văn hóa, mọi người sống trên thế gian đều là con của một Cha trên trời. Cái chết của Chúa phá tan mọi ngăn cách, liên kết hài hòa mọi dị biệt. Cái chết của Chúa là lời mời gọi con người hãy ngưng bạo lực và hãy chân thành tha thứ cho nhau để cùng nắm tay nhau xây dựng một thế giới huynh đệ. Ơn cứu độ Thiên Chúa đã ban qua Con của Ngài như ánh nắng mặt trời chiếu tỏa muôn dân, không trừ một ai. Những ai thiện chí đón nhận và thực thi giáo huấn của Chúa Giêsu sẽ được cứu rỗi. Hai ngàn năm đã qua, thập giá đã quy tụ muôn dân, làm thành gia đình Giáo Hội. Gia đình ấy đang ngày càng phát triển và chiếu tỏa ánh sáng đến những góc khuất của cuộc đời. Tin vào Chúa là cộng tác với Người để kết nối muôn dân trong tình hiệp nhất.
Ngước nhìn đồi cao, tôi đứng trước một huyền nhiệm và tự hỏi: tại sao Chúa lại không dùng một phương thế khác mà lại dùng cây thập giá để cứu độ con người? Tại sao Đức Giêsu Con Thiên Chúa, Đấng vô tội lại chịu đau khổ và trở nên như một kẻ bị chúc dữ? Đó là huyền nhiệm của tình yêu. Tôi tìm thấy câu trả lời khi so sánh với tình mẫu tử: nếu người mẹ thức khuya dậy sớm, chấp nhận mọi gian nan tần tảo để chăm sớc con mình, đó là vì tình thương như trời như bể, một tình thương không cần đền đáp. Tình thương ấy đem lại niềm vui và hạnh phúc cho người mẹ. Tin vào Chúa là xác tín vào tình thương vô bờ của Thiên Chúa, Đấng đã yêu thương, đã đau khổ và đã chết vì tôi.
Vâng, chính tình yêu là câu trả lời cho tất cả. Đó cũng là điều tôi cảm nghiệm sâu xa khi ngước nhìn thập giá. “Thiên Chúa yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một, để ai tin vào Con của Ngài, thì khỏi phải chết, nhưng được sống muôn đời” (Ga 3,16). Xác tín điều ấy, tôi thưa với Chúa: “Lạy Chúa, con tin, nhưng xin giúp cho lòng tin yếu kém của con” (Mc 9,24). Lời cầu nguyện ấy giúp tôi được an bình.
Mùa Chay 2018
 Gm Giuse Vũ Văn Thiên

12 ĐIỀU CẦN NHỚ NẾU BẠN CỨ MẮC ĐI MẮC LẠI MỘT TỘI

Một trong những điều làm người ta nản lòng nhất khi họ đang cố thăng tiến trên đường thiêng liêng là khi họ cứ mắc đi mắc lại một tội.

Chúng ta rất hối tiếc, chúng ta nghĩ mình sẽ không bao giờ lặp lại nó.
Và chúng ta lặp lại nó thật.
Chúng ta cảm thấy tội lỗi, hối hận và xấu hổ.
Lúc đó chúng ta dễ muốn từ bỏ.
Chúng ta cảm thấy nản lòng và nói với mình rằng đó không hẳn là tội, hay nếu nó là tội thì nó cũng không nghiêm trọng.

Dưới đây là 12 điều nên nhớ khi bạn cứ mắc đi mắc lại một tội.

1. Sự hoàn hảo là công cuộc cả đời.
Bạn có nghĩ rằng bạn sẽ trở thành một vị thánh chỉ sau một đêm? Đó là một vấn đề đối với người Mỹ chúng ta. Chúng ta thích những giải pháp đơn giản, nhanh chóng và không đau đớn. Thánh GH Gioan Phaolô II nói rằng: “Đức trong sạch là công cuộc cả đời.” Không có gì vĩ đại lại đến một cách đơn giản. Trở thành một vị thánh cũng giống như trở thành vận động viên Olympic hay một nghệ sĩ piano biểu diễn hoà nhạc vậy. Nó không diễn ra nhanh chóng.

2. Đừng quá khó khăn với bản thân mình.
Phải, hãy đặt ra những tiêu chuẩn cao. Đừng dễ dãi với bản thân mình, nhưng cũng đừng quá khó khăn. Nếu bạn vẫn tiếp tục cố gắng thì bạn đã làm đúng. Một câu nói nghe sáo rỗng, nhưng rất chính xác: “Bạn ngã xuống bao nhiêu lần không quan trọng. Quan trọng là bạn đứng lên bao nhiêu lần.” Miễn là bạn vẫn còn đi trên con đường đó và đứng dậy khi vấp ngã, bạn vấp ngã bao nhiêu lần không quan trọng.

3. Nhìn nhận khách quan vấn đề của bạn.
Cảm giác tội lỗi và xấu hổ bạn cảm thấy không hẳn là dấu chỉ chính xác rằng tội lỗi của bạn nghiêm trọng đến đâu. Chúng ta có xu hướng cảm thấy tội lỗi và xấu hổ hơn vì những tội lỗi xác thịt vì chúng rất nguy hiểm và có vẻ dơ bẩn. Việc bạn ít cầu nguyện, thiếu tôn trọng người khác có thể còn nghiêm trọng hơn cái tội khiến bạn cảm thấy vô cùng xấu hổ. Lòng kiêu hãnh và sự ngạo mạn của bạn có thể là một trở ngại trên đường thiêng liêng lớn hơn những tội lỗi của xác thịt. Tôi không có ý bảo rằng: tội lỗi xác thịt không nghiêm trọng, nhưng cảm giác tội lỗi và xấu hổ chúng gây ra đôi khi làm bạn mất đi ý thức về những tội khác mà bạn không thấy xấu hổ. Hãy tự hỏi lương tâm mình một cách khách quan, và đừng đắm chìm trong cảm giác tội lỗi và xấu hổ. Thay vào đó, hãy xốc lại bản thân mình, đến với toà giải tội và tin tưởng vào lòng thương xót của Chúa.

4. Phân biệt rõ tội trọng và tội nhẹ.
Để là tội trọng thì nó phải là một vấn đề nghiêm trọng. Nghĩa là nó phải là một tội lỗi nghiêm trọng mà về bản chất nó tách rời bạn khỏi tình yêu của Chúa. Thứ đến, bạn phải biết rằng nó là một tội trọng và nó phải có sự tự do quyết định. Bạn phải nói rằng: “Tôi biết đó là tội trọng, nhưng tôi vẫn cứ phạm.” Khi bạn vấp ngã, hãy nhớ lấy điều đó. Nếu bạn phạm phải một tội trọng, hãy thật lòng ăn năn sám hối mà đến với Chúa ngay lập tức. Nếu bạn làm điều đó với ý định sẽ đến toà giải tội ngay khi có thể, bạn đang trên đường trở về với Chúa.

5. Những tội “theo thói quen” đôi lúc có nguồn gốc tâm lý.
Điều này không có nghĩa là bạn không chịu trách nhiệm, nhưng ít nhất cảm giác tội lỗi của bạn có thể vơi bớt phần nào. Nếu bạn gặp vấn đề vì mê mẩn một thứ gì đó và không thể nào vượt qua một tội cụ thể nào đó, hãy tìm đến sự hỗ trợ chuyên nghiệp. Các bác sĩ chuyên khoa và cố vấn tâm lý có thể giúp bạn tìm ra cội rễ gây ra sự mê mẩn đó. Nếu bạn không thể ngừng phạm một tội cụ thể nào đó, rất có thể bạn đã “nghiện”. Một số người thậm chí không nhận ra, nếu không thì cũng phủ nhận nó. Hãy suy nghĩ vấn đề thấu đáo. Có lẽ bạn cần thêm sự giúp đỡ. Điều đó là bình thường thôi. Bạn cũng đâu ngại phải đến gặp nha sĩ khi bị sâu răng đâu. Đừng ngại đến gặp một linh mục khi linh hồn bạn có sâu.

6. Đánh giá đúng tầm quan trọng của tác vụ trừ tà.
Nếu bạn bị mắc kẹt với một tội cụ thể nào đó, có thể bạn đã bị một linh hồn xấu xa nào đó ám. Linh hồn xấu xa ở đây không nhất thiết là ma quỷ. Nó có thể là một linh hồn xấu xa do con người gây ra, một ký ức đau buồn, một mối quan hệ tồi tệ trong quá khứ hay một yếu tố xấu xa và tà ác nào đó do con người gây ra mà bạn không biết. Nếu bạn cảm thấy vấn đề của mình có dấu hiệu của một linh hồn xấu xa, hãy sử dụng liệu pháp đơn giản là ăn chay và cầu nguyện. Nếu cần thiết hãy hỏi một linh mục xin một lời cầu nguyện để thanh trừ chúng khi bạn xưng tội. Tuy nhiên nhớ cẩn thận vì không phải tất cả mọi linh mục đều hiểu biết về tác vụ này. Bạn có thể phải tìm cho đúng người.

7. Hiểu cơn cám dỗ vận hành thế nào.

Đầu tiên là một ý nghĩ rằng bạn có thể làm một việc gì đó. Rồi sau đó là cơn khao khát trỗi dậy. Rồi sau đó nữa là một khao khát mãnh liệt hơn và bạn phải đấu tranh với chính mình. Lúc đó là đã quá muộn rồi. Hãy chống lại cơn cám dỗ ngay từ khi ý nghĩ đó đến với bạn. Hãy nhớ đến tác vụ trừ tà và thực hiện cho chính bản thân mình. Hãy đẩy lui Satan, thậm chí nói lớn thành tiếng rằng: “Hãy biến đi, Satan."

8. Sử dụng các vật dụng thiêng liêng.
Mặt dây chuyền trừ tà của Thánh Biển Đức, áo dòng, chuỗi Mân côi, Sách Thánh, tất cả đều là vũ khí trong cuộc chiến tâm hồn. Hãy học cách sử dụng chúng hiệu quả.

9. Cầu nguyện để được nhìn thấy bản chất của tội.
Bạn sẽ không thể nào bỏ được tội đó chừng nào bạn chưa cảm thấy thật sự ghê tởm nó. Tưởng tượng bạn nghiện bánh mì phô mai thịt nướng. Bạn chỉ thật sự bỏ thói quen đó nếu bạn đi đến chỗ, mỗi khi bạn nhìn thấy cái bánh mì phô mai thịt nướng thôi bạn đã thốt lên: “Làm sao mà mình có thể nuốt cái bánh mì dính nhớp nhúa, với một tảng thịt đầy dầu mỡ ở giữa, xịt đầy cái thứ sốt cà chua gớm ghiếc đó được?”. Vì thế, hãy cầu nguyện xin cho những ham muốn của bạn được thanh tẩy và bạn sẽ cảm thấy cuốn hút bởi những gì là tốt đẹp và chân thật.

10. Tìm đến một vị linh mục có kinh nghiệm trên toà giải tội.
Người hối nhân tìm đến linh mục giải tội và xây dựng một mối quan hệ để vị ấy thấy được những bước tiến bộ. Nếu cha xứ của bạn không làm được thì hãy tìm một linh mục phù hợp và trân trọng vị ấy. Vị ấy sẽ giúp bạn vượt qua những tội vẫn luôn bám riết lấy bạn.

11. Đừng bỏ cuộc.
Dù bạn làm gì cũng đừng bỏ cuộc. Đừng nói với chính mình rằng tội đó không phải là một tội. Điều đó sẽ đem đến sự huỷ diệt. Thay vào đó hãy đối mặt với cái tội đó và tiếp tục đấu tranh. Đó là một cuộc đấu tranh chính nghĩa. Đừng bỏ cuộc!

12. Hãy nhớ rằng Chúa luôn đứng về phía bạn.
Rất nhiều người Công giáo có cái ý nghĩ kỳ lạ rằng, Thiên Chúa lúc nào cũng rình chờ xem chừng nào người ta phạm tội để vả họ một cái. Tin tôi đi, Thiên Chúa hoàn toàn trái ngược lại cái tưởng tượng đó. “Thiên Chúa sai Con của Người đến thế gian, không phải để lên án thế gian, nhưng là để thế gian, nhờ Con của Người, mà được cứu độ” (Ga 3, 17). Sao bạn không cố ghi vào tiềm thức của mình rằng, Chúa luôn tìm mọi cơ hội để tha thứ cho bạn, thay vì mọi cơ hội để trách phạt bạn? Người không muốn bất kỳ ai phải hư mất. Can đảm lên.

CHÚA NHẬT LỄ LÁ - B

Thánh lễ hôm nay rất ý nghĩa cho giới trẻ. Trong ngày Lễ Lá, biết bao thanh thiếu niên ra đón mừng Chúa. Cả một bầu khí trẻ trung, hăng say, kính mến. Sự trẻ trung bột phát qua việc cầm cành lá, qua lời tung hô đón chào Chúa. Thật là một bầu khí cuồng nhiệt. Giới trẻ Do thái lúc ấy biểu lộ lòng kính mến thật hồn nhiên, thật dễ thương. Không khác gì giới trẻ chúng ta hôm nay.
Nhưng thánh lễ hôm nay cũng khiến ta phải suy nghĩ không ít vì những biến cố quá trái ngược. Chúa vừa vinh hiển vào thành chưa được bao lâu đã phải tủi nhục chết trên thập giá. Tại cổng thành có biết bao người ra chào đón tung hô, nhưng trên Núi Sọ chẳng còn mấy người theo Chúa. Từ chúa nhật Lễ Lá đến thứ Sáu tuần thánh thời gian không dài, nhưng biết bao người đã thay lòng đổi dạ. Từ cổng thành đến Núi Sọ đường đất không xa, nhưng biết bao người đã rẽ đường, đi ngang, về tắt. Tại sao thế? Ta hãy lần theo dấu vết của những người bỏ cuộc để nhận diện những ngã rẽ cuộc đời. Có ba ngã rẽ tiêu biểu.
Ngã rẽ của Giuđa. Giuđa là môn đệ trung tín theo Chúa trong suốt 3 năm Chúa đi rao giảng. Ông còn được Chúa tin cẩn trao phó cho công việc quan trọng: nắm giữ tài chánh. Ngày Lễ Lá chắc chắn ông có mặt. Nhưng khi Chúa chịu chết thì ông vắng mặt. Ông đã rẽ sang lối khác. Lối rẽ đuổi theo tiền bạc vật chất. Theo tiếng gọi của tiền bạc, ông đã đưa chân đi những bước xa lạ. Ông đi vào con đường khác. Ông trở thành con người khác. Ông bỏ Chúa vì tiền. Tệ hơn nữa ông bán Chúa để lấy tiền.
Ngã rẽ của Phêrô. Phêrô là môn đệ rất thân thiết của Chúa. Là người đứng đầu tông đồ đoàn. Ông thề rằng dù mọi người có bỏ Chúa thì ông vẫn trung thành với Chúa. Ngày Lễ Lá chắc chắn ông ở bên Chúa. Nhưng ngày thứ sáu tuần thánh, không thấy ông đâu. Ông đã rẽ sang lối khác: lối rẽ lười biếng và hưởng thụ. Lười biếng vì khi vào vườn Giêtsimani, Chúa kêu gọi ông hãy thức cầu nguyện với Chúa, vậy mà ông cứ ngủ. Hưởng thụ vì trong sân tòa án, thay vì theo dõi cuộc xét xử Chúa thì ông lại vào tìm hơi ấm nơi đống lửa giữa sân. An nhàn hưởng thụ đã kéo ông xa Chúa. An nhàn hưởng thụ đã đẩy ông đến chỗ chối Chúa.
Ngã rẽ của đám đông. Hàng vạn người đã theo Chúa, mê mệt nghe đến mấy ngày quên ăn, quên về. Biết bao người reo mừng nghênh đón Chúa ngày long trọng vào thành. Thế mà trên Núi Sọ chỉ thấy những người đến sỉ vả, chê bai, nhạo cười. Đám đông đã rẽ sang lối nào? Thưa họ rẽ sang lối dư luận. Thiếu lập trường, chạy theo đám đông. Thấy người ta đi nghe Chúa thì cũng đi. Thấy người ta nhạo cười Chúa thì cũng cười nhạo. Thấy người ta kết án Chúa thì cũng kết án.
Để tự nhiên, chắc chắn không ai nỡ nhẫn tâm bán Chúa, chối Chúa, lên án Chúa. Nhưng người ta thay lòng đổi dạ do tác động của tiền bạc, của hưởng thụ, của dư luận. Đó là những ngã rẽ nguy hiểm.
Những gì đã xảy ra cho Giuđa, cho Phêrô và cho đám đông năm xưa vẫn có thể xảy ra cho ta hôm nay. Làm sao để ta luôn đi trên đường theo Chúa và trung thành với Chúa? Thưa hãy Sống Lời Chúa. Năm nay (2005), Hội đồng Giám mục Việt nam đề nghị chúng ta hãy lấy Lời Chúa làm kim chỉ nam. Trong thư chung năm 2005, HĐGM đã nhắn nhủ riêng các bạn trẻ:
“Các bạn trẻ sẽ là chủ nhân của tương lai, là niềm hy vọng của Giáo Hội. Trước bao nhiêu khuynh hướng, trào lưu và thần tượng của thời đại, các bạn không được phép sai lầm khi lựa chọn tiêu chuẩn hướng dẫn hành động. Lời Chúa là Ánh Sáng duy nhất giúp các bạn trong sự lựa chọn có tính quyết định này” (Thư chung 2005, 9).
Thật là trùng hợp. Ngay lúc này đây, khi giới trẻ Hà nội đang họp nhau tại Nhà thờ Lớn này, thì tại quảng trường thánh Phêrô, Rôma, Đức Thánh Cha Bênêđíchtô cũng đang gặp gỡ giới trẻ Rôma, Italia. Và Đức Thánh Cha cũng khuyên nhủ các bạn trẻ hãy siêng năng đọc, học hỏi, suy niệm Lời Chúa để thực hành trong đời sống. Lời Chúa sẽ hướng dẫn các bạn biết sáng suốt trước những chọn lựa trong đời sống. Lời Chúa sẽ soi sáng cho các bạn trong những lúc bóng tối vây phủ. Lời Chúa sẽ ban sức mạnh khi các bạn cảm thấy yếu mệt. Lời Chúa sẽ hướng dẫn các bạn biết lối quay về nếu lỡ lạc đường. Lời Chúa sẽ biến các bạn trở thành chứng nhân cho Chúa trong xã hội hôm nay. Vì Lời Chúa sẽ ấp ủ, nuôi dưỡng để các bạn lớn lên trong tình thương yêu. Cảm nghiệm được tình yêu thương của Chúa, các bạn sẽ biết đáp lại. Và sẽ trung thành với Chúa cho đến cùng.
Lạy Chúa, xin gìn giữ chúng con trong tình thương của Chúa. Amen.

ĐTGM. Giuse Ngô Quang Kiệt

THẦN THÁI CỦA KITÔ HỮU

Trào lưu “quan trọng vẫn là thần thái” đang sốt trên các trang mạng xã hội để nói lên sự tự tin của một người, bất chấp tất cả, miễn là thể hiện một điều gì đó với tất cả niềm đam mê. Riêng đối với Kitô hữu, muốn làm gì thì làm, miễn là đạt được mục đích cuối cùng của cuộc đời mình là ơn cứu độ. Vì vậy thần thái của Kitô hữu chính là ơn cứu độ. Phụng vụ lời Chúa trong 3 tuần cuối cùng của mùa chay giúp chúng ta tập luyện để đạt được thần thái đó. Chúa Nhật thứ III là sự thanh tẩy tâm hồn mình. Chúa Nhật thứ IV là phải sống theo Đức Giêsu Kitô. Chúa Nhật thứ V hôm nay là phải chấp nhận thân phận của hạt lúa mì. Với gợi ý đó, chúng ta cùng nhau tìm hiểu về giá trị đích thực của cuộc đời chúng ta, hay theo trào lưu là thần thái của Kitô hữu
Trong bài đọc thứ nhất, tiên tri Giêrêmia loan báo về một giao ước sẽ được Thiên Chúa ký kết không phải trên giấy tờ, mà vào tận đáy lòng của dân, dấu chỉ của giao ước đó là sự yêu thương và tha thứ của Thiên Chúa: “Ta sẽ lập một giao ước mới, và không còn nhớ đến lỗi lầm của dân Ta nữa”. Qua đó Thiên Chúa cho biết giá trị đích thực của con người là được sống trong tình yêu thương của Thiên Chúa.
Thánh vịnh 50 là tâm tình sám hối ăn năn của vua Đavit sau khi ông phạm tội tày trời là giết chết vị tướng của mình là Uria để chiếm đoạt vợ của ông ta. Tại sao vua Đavit lại sám hối ăn năn trong khi ông đường đường là một ông vua, hơn nữa là một ông vua với nhiều chiến công lẫy lừng? Thưa vì ông nhận biết chỉ có Thiên Chúa mới đem lại hạnh phúc cho cuộc đời mình.
Trong bài Tin Mừng, khởi đi từ việc có những người Hy Lạp đi dự lễ Vượt Qua ở Giêrusalem muốn gặp Đức Giêsu, mà những người này là những người dân ngoại, họ nghe nói về Đức Giêsu nên muốn tìm đến với Ngài. Lúc đó, Đức Giêsu thốt lên: “Đã đến giờ Con Người được tôn vinh”. Tại sao khi những người dân ngoại tìm đến Chúa, Chúa nói đó là lúc Con Người được tôn vinh? Ngài cho chúng ta thấy mong mỏi của Thiên Chúa là cho con người được biết Ngài, tin vào Ngài. Ngài xuống thế làm người là để rao giảng tin mừng tình thương của Thiên Chúa. Công sức của Ngài bỏ ra như hạt lúa gieo vào lòng đất, bất chấp tất cả, miễn là làm sao có người được biết Chúa. Hôm nay hạt giống mục nát đó đã sinh bông hạt, bằng chứng là những người dân ngoại lên đền thờ Giêrusalem để dự lễ và muốn được gặp Chúa. Đức Giêsu đã chấp nhận mất mát để đem đến ơn cứu độ cho con người, thì con người cũng phải bất chấp tất cả để có được ơn cứu độ đó. Thần thái của Kitô hữu là vậy!
Đức Giêsu đến trần gian là vì tổ tông loài người đã chọn lựa sai lầm hạnh phúc của cuộc đời họ. Ông bà nguyên tổ đã không chọn sống trong hạnh phúc với Chúa, nhưng họ muốn thứ hạnh phúc khác ngoài Chúa, thứ hạnh phúc làm thỏa mãn tính kiêu căng của họ. Chọn lựa đó làm cho họ phải gánh chịu hậu quả là mất đi hạnh phúc với Chúa, mà cũng chẳng có hạnh phúc từ “trái táo”. Nhưng chỉ vì yêu thương loài người mà Thiên Chúa đã sai Con Một của mình là ĐGK đến trần gian để chuộc lại lỗi lầm cho con người, trả lại hạnh phúc cho họ. Ngài không cứu độ bằng những hình thức dễ dãi như hứa ban nhà lầu, xe hơi, trái táo cắn vỡ,… hoặc chỉ bằng lời nói quyền năng của Ngài, mà Ngài đã cứu độ bằng con đường thập giá, bằng chính mạng sống của Ngài, để chúng ta thấy hạnh phúc mà Thiên Chúa hứa ban cho con người quý giá biết là chừng nào. Thần thái của con người còn lâu mới bằng thần thái của Đức Giêsu.
Có những người không biết được cùng đích của cuộc đời mình nên đã dẫn đến chọn lựa sai lầm. Đối với họ chỉ có hạnh phúc ở đời này với những gì có thể cảm nhận được, ví dụ tiền bạc, vật chất, được thỏa thích với những gì mình muốn; cao hơn một chút là được yêu thương, được nhìn nhận, được tôn trọng… chỉ thế thôi. Vì vậy khi không nhìn thấy được những điều đó nữa, thì không còn lý do gì để sống cả. Đó là lý do trong thời hiện đại mà vẫn có nhiều vụ tự tử xảy ra, lại xảy ra ở ngay những nước phát triển như Nhật Bản, Hàn Quốc. Lo lắng nhất của xã hội ngày hôm nay hay có thể gọi là vấn nạn của các gia đình chính là việc nhiều người lấy ma túy hay những chất gây nghiện khác làm niềm vui. Mà một khi đã dính đến những chất gây nghiện này, không sớm thì muộn chắc chắn sẽ hủy hoại con người đó, vì nó sẽ làm tê liệt thần kinh, gây nên ảo giác, ảnh hưởng đến sức khỏe của chính bản thân, mất hết lý trí, ý chí và nhân cách của con người; gây nguy hiểm cho gia đình và xã hội… Cho nên đó có phải là cùng đích của con người không?
Có những người, kể cả người Công giáo, lấy tiền bạc làm cùng đích cho cuộc đời mình. Vì vậy mà ưu tiền hàng đầu trong cuộc đời của họ chính là việc kiếm tiền. Dĩ nhiên việc kiếm tiền để lo cho gia đình được ổn định là chuyện cần thiết, nhưng có những người vì kiếm tiền mà bất chấp tất cả, kể cả việc bỏ lễ và làm điều xấu. Nhưng thử hỏi việc kiếm tiền đó có đem lại hạnh phúc đích thực cho họ không bởi vì đến ngày chết người ta không đem theo được gì cả…
Những chọn lựa sai lầm này khiến cho chính họ phải gánh lấy hậu quả vì họ không được hạnh phúc đích thực, mà nó còn ảnh hưởng đến thế hệ mai sau, vì chính người lớn không cho thế hệ tiếp nối thấy được đâu là giá trị vững bền. Nếu cha mẹ sẵn sàng hy sinh tất cả để được hạnh phúc thật thì con cái cũng sẵn sàng vượt qua những khó khăn hiện tại để có được hạnh phúc như cha mẹ nó. Nếu thầy cô, những người lớn xung quanh dám từ bỏ những thói hư, những tật xấu vì một hạnh phúc trong tương lai, thì đứa trẻ cũng cảm nhận và sẽ sống cho một tương lai hạnh phúc.
Tuy nhiên vẫn còn rất nhiều người biết chọn cho mình giá trị đích thực, đúng đắn. Giá trị đó không phải là những thứ chóng qua, cũng không phải là những danh vọng hão huyền, càng không phải là dục vọng thấp hèn. Giá trị đó chính là ơn cứu độ mà Đức Giêsu Kitô đã đem đến cho con người. Khi chọn giá trị đó, đòi hỏi con người phải biết hy sinh, nỗ lực dấn thân vì một tương lai tốt đẹp. Nói cách khác, khi chọn sống theo giá trị này, con người phải chấp nhận chết đi mỗi ngày như hạt lúa gieo vào lòng đất phải mục nát đi thì mới sinh nhiều bông hạt. Đây không phải lý thuyết mà đạo công giáo đưa ra để người ta tự khám phá, ai thấy hay thì theo; mà đây là con đường chính Đức Kitô đã đi, tất cả những ai muốn có được giá trị đích thực cũng phải đi trên con đường này. Con đường này còn được các thánh, nhất là các thánh tử đạo, rồi những bậc cha ông tổ tiên của chúng ta can đảm bước theo. Có nhiều gia đình bây giờ nhìn lại để họ tự hỏi điều gì  đáng tự hào nhất mà ông bà tổ tiên của họ để lại? Thưa không phải tiền bạc, tài sản, mà chính là đời sống đạo của ông bà tổ tiên. Nhưng đến thời chúng ta đã đánh mất đi gia sản quý giá của cha ông. Chúng ta phải sám hối về điều đó. Hay nói cách khác, thần thái của chúng ta lạ lẫm lắm so với thần thái của ông bà tổ tiên.
Điều quan trọng là chúng ta phải nhắc nhở mình mỗi ngày biết chết đi với những đam mê, những tội lỗi. Không ai muốn mình phải mất ơn cứu độ đời đời. Chỉ tại vì những đam mê, những tật xấu đã dính bén vào con người của mình quá sâu, hay nói theo kiểu y học, nó đã trở thành khối u và gây nên chứng ung thư tâm hồn. Muốn được cứu, dứt khoát phải chấp nhận làm một cuộc giải phẫu để cắt bỏ khối u đó. Từ bỏ nào cũng gây đau đớn, nhưng có đau đớn mới cắt bỏ những khối u sấu xa khỏi con người chúng ta. Mùa chay thánh năm nay là thời gian thuận tiện để chúng ta làm cuộc giải phẫu tâm hồn khi dám nhìn thẳng vào những đam mê, những tội lỗi của mình, và nói thẳng với nó: chính mày là nguyên nhân làm cho tao mất linh hồn, mất ơn cứu độ đời đời. Và hứa với lòng mình từ đây phải tăng sức đề kháng để chống lại với những cám dỗ làm mất ơn cứu độ bằng cách gắn bó với Chúa mỗi ngày một hơn.
Xin ơn Chúa giúp qua lời cầu bầu của Mẹ Maria, thánh cả Giuse và cha Phanxicô cho chúng ta biết đâu là hạnh phúc đích thực của cuộc đời mình. Và khi đã biết rồi, xin cho chúng ta mạnh dạn để từ bỏ những gì không xứng hợp với hạnh phúc đó. Hãy mạnh dạn bày tỏ thần thái của chúng ta!
                                                                                                   Lm. Giuse Nguyễn

TẠI SAO TÔI SỢ ĐI XƯNG TỘI?

Bạn thân mến, Là người trẻ, chúng ta thường sợ đi xưng thú tội lỗi rất thầm kín của mình. Đó dường như là nỗi sợ tự nhiên của mọi người; bởi tội lỗi là điều xấu xa khiến chúng ta không muốn nói cho người khác biết. Do đó để quyết định đến với cha giải tội, ít nhiều tôi và bạn đều mang những nỗi sợ khiến chúng ta cứ lưỡng lự chần chừ đến với tòa giải tội. Đâu là lý do của nỗi sợ này?

Trước tiên, tội lỗi dĩ nhiên là điều chúng ta biết nó xúc phạm đến Thiên Chúa và con người. Tội lỗi luôn đi ngược với sự thánh thiện. Người trong sạch, đạo đức thì nhìn thấy Thiên Chúa và được bình an trong tâm hồn. Trong khi đó, tội nhân thường cảm nhận mình xa cách Thiên Chúa và bị bối rối bất an. Đó là hậu quả của tội khiến chúng ta lo lắng hoang mang. Khi phạm tội, ta thường sợ Thiên Chúa trừng phạt. Theo đó, chúng ta cũng ngại đến gặp Thiên Chúa để nói với Ngài tội mình đã phạm, tỏ cho Ngài biết lòng hối lỗi ăn năn. Dẫu chúng ta biết Ngài sẵn lòng tha thứ, nhưng sao cứ lởn vẩn trong tâm trí chúng ta nỗi sợ Thiên Chúa chẳng tha cho tội tày đình của mình! Thế là chúng ta xa cách, ẩn trốn Thiên Chúa như ông và bà Ađam không muốn trò chuyện với Ngài sau khi ăn trái cấm!

Lý do thứ hai, sợ đi xưng tội có thể là chúng ta sợ chính mình. Đối diện với những xấu xa, lỗi lầm của mình là điều không ai muốn, chẳng ai thích. Hiếm ai tự nhận mình xấu xa, yếu đuối. Ai cũng muốn mình phải là người mạnh mẽ và sạch trong. Do đó khi biết mình đã phạm tội, chúng ta hoang mang về chính mình. Có khi ta tự nhủ với lòng: “Chắc tội lỗi này chẳng đáng là bao, mình vẫn yêu mến Thiên Chúa và sống tốt đấy thôi! Hoặc từ từ chờ dịp thuận tiện rồi xưng tội cũng chưa muộn mà!” Rồi hằng hà lý do khiến tôi ngại đối diện với sự thật đắng lòng của mình. Hơn nữa, chúng ta có kinh nghiệm thấy mình xấu hổ với chính mình vì tội lỗi đè nặng trên tâm hồn. Chúng ta muốn thực sự được giải thoát, nhưng lại lúng túng khi nhìn vào lòng mình đầy bóng tối. Nơi đó, chúng ta thấy mình không thật sự là mình!

Lý do thứ ba có thể là chúng ta sợ tha nhân. Cụ thể chúng ta có thể sợ chính cha giải tội khi mình xưng thú với ngài. Dẫu biết rằng vị linh mục giải tội tuyệt đối giữ bí mật tất cả tội của chúng ta xưng ra, nhưng dường như mình cảm thấy xấu hổ vì phải kể tội xấu cho ngài biết. Sợ ngài la mắng, răn đe là điều hết sức tự nhiên của tội nhân. Tuy nhiên thực tế lại ngượi lại! Chúng ta luôn cảm nhận sự dịu hiền của cha giải tội khi ta chạy đến với ngài. Ngoài ra, có thể ta cũng sợ bạn bè nhìn ta với con mắt khác khi mình đi xưng tội. 

Có thể còn nhiều lý do ẩn kín bên trong mỗi người khiến chúng ta sợ hoặc ngại đi xưng tội. Đó là những điều thuộc về tâm lý, nhưng cũng có thể là chiêu bài của Ma Quỷ bày ra để ngăn chúng ta chạy đến tòa giải tội. Dĩ nhiên tội lỗi luôn thuộc về Ma Quỷ và chúng không thích chúng ta hòa giải với Thiên Chúa. Cuộc sống ví như trong trận đá banh, phần sân chơi của Ma Quỷ luôn chứa đầy xấu xa tội lỗi; ngược lại, phần sân của Thiên Chúa luôn dành cho người thánh thiện và luôn mở cửa đón những tội nhân ăn năn trở về. Phần quyết định ở phần sân bên nào hoàn toàn phụ thuộc vào quyết định của chúng ta.

Mới đây trong bài giảng thánh lễ tại nhà nguyện Mátta, ĐTC Phanxicô tiếp tục mời gọi ta vượt qua nỗi sợ để xưng tội. Theo đó, ngài nói cho chúng ta một sự thật rằng: “Nơi tòa giải tội không có sự đe dọa, nhưng có sự tha thứ, dịu dàng và tin tưởng.” Thiên Chúa luôn chờ đời và mời gọi chúng ta hoán cải và trở về nẻo chính đường ngay. Thiên Chúa là người cha nhân hậu không biết bực tức, không oán hận trước những người con đầy tội lỗi. Qua vị linh mục, Thiên Chúa thực sự muốn chúng ta đến trò chuyện với Ngài một chút.” Thiên Chúa không đe dọa chúng ta. Giống như người cha có đứa con mới lớn, dù nó làm những tội tày trời đi nữa, nhưng người cha vẫn luôn thứ tha. Tha thứ là căn tính của Thiên Chúa mà! Thiên Chúa mời chúng ta: “Ðến đây! Chúng ta cùng uống cà phê. Chúng ta hãy nói chuyện, hãy thảo luận. Ðừng có sợ. Ta không muốn đánh con.” Trong khi đó người con lại nghĩ mình sẽ bị Thiên Chúa trừng phạt. Lúc đó Thiên Chúa trấn an ngay lập tức: “Tội con dầu có đỏ như son, cũng ra trắng như tuyết; có thắm tựa vải điều, cũng hóa trắng như bông.” (Is 1,18). Đó là lòng thương xót thực sự của Thiên Chúa được thể hiện sống động nơi Bí Tích Hòa Giải!

Bạn thân mến, Mùa Chay là thời gian đặc biệt để ta hoán cải và giao hòa với Thiên Chúa. Cụ thể nơi tòa giải tội, chúng ta được mời gọi mở lòng mình, vượt qua nỗi sợ để thành tâm xưng thú những lỗi lầm của mình với cha giải tội. Chúng ta van xin lòng tha thứ của Thiên Chúa. Dĩ nhiên Thiên Chúa sẽ tha cho những ai có khát khao như thế!

Chúng ta cầu nguyện cho nhau để mỗi người không còn thấy tòa giải tội là nơi phán xét, chỗ nguy hiểm. Nhưng trên hết, đó là nơi cho chúng ta thảo luận, nói chuyện với Thiên Chúa là Đấng giàu lòng thương xót niềm nở trao cho ta giấy chứng nhận thứ tha. Nhờ đó, chúng ta được nhiều bình an trong tâm hồn, được nhiều ơn Chúa để tiếp tục sống hạnh phúc, sống tốt hơn mỗi ngày. Như lời Đức Thánh Cha nhắn với mỗi chúng ta: “Thiên Chúa biết rằng chúng ta đang trên hành trình và nhiều lần chúng ta cần điều này, cần được nghe câu nói: “Nào, đến đây, đừng sợ, đến đây. Ở đây có sự tha thứ.” Ðiều này khuyến khích chúng ta. Ði đến với Chúa với trái tim rộng mở: đó là người Cha đang chờ chúng ta.”  

Giuse Phạm Đình Ngọc SJ
Dongten.net