Bổn Mạng và Lễ Giỗ tháng 5

THÁNG 5

 


NGÀY

LỄ

QUAN THẦY

10/05

Lễ thánh Solange

Chị Hạnh

13/05

Lễ Mẹ Thánh Thể

Bổn mạng Tu Viện Mẹ

Thánh Thể

(Xuân Đường)

 

Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống

Chị Nhi

(Ngày, tháng tùy theo mỗi năm)

26/05

Lễ thánh Philippe Néri

Chị Hiên 

28/05

Marie Anne de Paredes

Chị Hoa

30/05

Lễ thánh Jeanne

Chị Hải

 

LỄ GIỖ BỐ MẸ CHỊ EM

TƯỞNG NHỚ VÀ CẦU NGUYỆN

 

NGÀY

LỄ GIỖ

18/05

Bà cố Maria - Thân mẫu chị Benoit Hường

20/05

Ông cố Phêrô - Thân phụ chị Nhi

22/05

Ông cố Giuse - Thân phụ chị Tươi.

25/05

Ông cố Giacôbê - Thân phụ chị

27/05

(05/04/2001 ÂL)

Ông cố Gioan Baotixita - Thân phụ chị Tuyết

31/05

Ông cố Px Xaviê - Thân phụ chị Hải (Goretti)

 


Tình Yêu đáp lại Hận Thù

 

Tình Yêu đáp lại Hận Thù

 




  Ngày Lễ Lá cho ta chứng kiến những đổi thay bất ngờ của cuộc đời và của lòng người. Dân chúng vừa mới hân hoan cầm cành lá đón tiếp Chúa đã lập tức quay lại la ó kết án Chúa. Chúa Giêsu vừa mới long trọng vào thành như một ông vua nay đã phải đứng trước toà Philatô như một tử tội. Giuđa vừa ăn chung một bánh, uống chung một chén với Thầy đã vội vàng ra đi nộp Thầy. Các môn đệ vừa mới ngồi đồng bạn với Thầy nay đã bỏ trốn. Phêrô vừa mới hăng hái thề sống chết bên Thầy đã mau chóng hèn nhát chối Thầy.

  Những biến cố dồn dập, những đợt sóng thù hận giận dữ dâng cao đến tột đỉnh như muốn nghiền nát Chúa Giêsu. Nhưng Người vẫn luôn giữ được tâm hồn bình an thanh thản, thái độ quan tâm ân cần và trái tim chan chứa yêu thương.

  Trước hết ta thấy Người thanh thản và chủ động bước vào cuộc Thương khó khi Người nói với các môn đệ: “Thầy ước ao dự bữa tiệc Vượt qua với các con”. Trước cái chết ai cũng run sợ. Nếu chết là hết thì cái chết thật là đáng sợ. Nhưng với Chúa Giêsu, chết là về cùng Chúa Cha. Người yêu mến Chúa Cha, khao khát kết hiệp với Chúa Cha, nên Người thanh thản bước vào cuộc khổ nạn để được về cùng Cha.

  Quân lính hung hãn đến bắt Chúa Giêsu, nhưng Người vẫn hiền hoà không kháng cự.

  Bị  vây bọc trong bầu khí sát máu, Người vẫn cư  xử với lòng nhân hậu khoan dung. Không lo cho an nguy của bản thân, giữa lúc khó khăn khốn đốn vẫn mở rộng bàn tay nhân ái chữa lành vành tai bị đứt của người đày tớ vị thượng tế.

  Khi Giuđa  đến hôn mặt Chúa Giêsu, Người vẫn đối xử một cách lịch sự, tế nhị. Đối lại tội phản nghịch tày trời, Người chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở, hy vọng đánh thức lương tâm người học trò mê tiền mà đi đến phản bội.

  Lúc  đang xét xử, dù phải chịu nhục nhã cay đắng, Người vẫn quan tâm đưa mắt nhìn Phêrô. Vị đại diện các môn đệ, sau khi chối Thầy, đã nhận được ánh mắt âm thầm của Thầy. Ánh mắt hiền dịu mà đau khổ. Ánh mắt trách móc thì ít mà tha thiết van xin thì nhiều. Ánh mắt nhân từ tha thứ đã khiến Phêrô ray rứt khôn nguôi.

  Trên  đường lên Núi Sọ, dù vai phải mang cây thánh giá nặng nề, dù bản thân yếu mệt và tủi nhục, Người vẫn còn đứng lại an ủi những người phụ nữ khóc lóc, an ủi đám dân đã tố cáo, đã kết án Người.

  Trên thập giá, lúc đớn đau đã thấm vào đến tận xương tuỷ, lúc sức lực đã cạn mòn, Người vẫn còn quan tâm lắng nghe người trộm lành.

  Còn hơn thế nữa, Người tha thứ cho những sĩ quan, những binh lính đã hành hạ. Người không chỉ tha thứ mà còn cầu nguyện xin Chúa Cha tha cho tất cả mọi người có dính líu vào việc xử án Người.

  Tình yêu thương của Người là làn ánh sáng xé tan bóng đêm thù hận, chiếu soi cả những người ghét ghen. Tình yêu thương của Người giống như loài gỗ quý nhuốm cả hương thơm vào lưỡi búa đã đốn ngã nó (Fulton Sheen). Tình yêu của Người như đoá hoa sen. Bùn lầy có dậy lên cũng không nhiễm được vào đoá hoa tinh khiết thánh thiện. Tình yêu của Người là tình yêu nguyên tuyền không vẩn một chút oán hờn giận ghét, vượt lên trên tất cả những hận thù, nhỏ nhen, hèn nhát, phản bội. Giữa những hung hãn tàn bạo, Người vẫn yêu thương. Giữa những phản bội, Người vẫn tha thứ. Tình yêu của Người đã thắng.

  Lạy Chúa Giêsu hiền lành và khiêm nhường trong lòng, xin uốn lòng con nên giống Trái Tim Chúa. Amen.

  KIỂM  ĐIỂM ĐỜI SỐNG

  1. Thời nay người ta thay đổi tất cả thật nhanh chóng. Thay đổi quần áo, giầy dép, điện thoại và cả bạn bè, vợ chồng nữa. Bạn có bị cuốn theo nếp sống thay đổi nhanh chóng này không?

  2. Tình yêu của Chúa Giêsu đã chiến thắng. Bạn hiểu điều này thế nào qua cuộc thương khó của Chúa?

  3. Đạo Công giáo là đạo bác ái. Bạn sống đạo như thế nào khi bị phản bội, bị oan ức và thiệt thòi?

-ĐTGM. Ngô Quang Kiệt -

CAN ĐẢM

 

        CAN ĐẢM

         CHỈ LÀ MỘT TỪ, 

         MỘT CÁCH THỨC HIỆN HỮU 

        CỦA NGƯỜI ANASTAĐây là một vài dòng muốn gợi lên sự chuẩn bị của các chị em chúng ta cho sứ vụ ở vùng xa xôi này, một sự chuẩn bị nhằm giúp chị em thực hiện các dự án tuyệt vời và đối mặt với nhiều tình huống khác nhau, đôi khi khó khăn. Các chị em đã vẽ lên sự can đảm của mình từ di sản và tâm hồn của Đấng sáng lập.

Hội dòng trẻ của Mẹ Anastasie, tại Bor, Aveyron, đã tỏa sáng ở Rouergue và xung quanh. Các tập sinh đang gia nhập với số lượng ngày càng tăng. Mẹ Anastasie truyền cho họ lòng sùng kính và niềm tin lớn lao vào Chúa.

Mẹ mong muốn những nữ tu mạnh mẽ và can đảm với sự quyết tâm, kiên cường, biết cách cho đi và có khả năng vượt qua những thử thách. Nhưng ai có thể trao cho các chị sức mạnh và sự can đảm để đối mặt với cuộc sống đang chờ đợi các chị? Gương mẫu của Mẹ Anastasie, luôn chăm chỉ, thanh thản, bình yên và cầu nguyện, biến đổi những người trẻ tuổi từng ngày. Sự bình yên của tâm hồn nằm ở sự ngay thẳng và giản dị, Mẹ Anastasie nói.

Lời cầu nguyện sốt sắng, lòng trung thành với ơn gọi và lòng tin tưởng hoàn toàn vào Chúa giúp các chị em sống theo ý Chúa, ngay cả trước khi ý Chúa trở nên rõ ràng. Lòng can đảm để đối mặt với điều chưa biết là công trình của Chúa, không hối tiếc, chỉ có lòng nhiệt thành đáp lại tiếng gọi của Ngài một cách can đảm.

Không chậm trễ, sau một cuộc tĩnh tâm, các nữ tu, tất cả đều trung thành với Chúa, quảng đại và cởi mở với thánh ý Chúa, đã nghe thấy lời kêu gọi truyền giáo của Cha Cormier, người con đích thực của Thánh Đaminh. Hội dòng Đaminh non trẻ đã đáp lại lời kêu gọi "hiện diện" này và nhiều chị em tình nguyện: mang Tin mừng Lời Chúa đến vùng Tân Thế giới

Từ bây giờ, mỗi chị em sẽ chuẩn bị tâm hồn và sự ra đi tiếp theo của mình, nếu Chúa chọn. Không gì có thể thay đổi được suy nghĩ của chị em. Lòng can đảm giúp chị em đương đầu với sứ vụ chỉ phụ thuộc vào Chúa, vì chính Ngài đã gọi chị em đến Bor. Nhờ lời cầu nguyện, sự chuẩn bị nghiêm túc, sự cống hiến hoàn toàn cho Chúa và cho tha nhân, chị em đã kiên nhẫn chờ đợi cuộc khởi hành vĩ đại đến Brazil.

Và giờ đây, 140 năm đã trôi qua, với sự chào đón nồng nhiệt của các Anh em Đaminh tại Brazil và sự hỗ trợ của lời cầu nguyện của các nữ tu Bor, Tin Mừng Lời Chúa vẫn được rao truyền và ân sủng của Chúa vẫn soi sáng những trái tim rộng mở đón nhận niềm vui và tình yêu của Chúa.

Một lễ kỷ niệm đầy niềm vui và bình an!”.



Bổn mạng và lễ giỗ tháng 4

 

THÁNG 4


 

NGÀY

LỄ

QUAN THẦY

12/04

Lễ thánh Marie Joseph Moscati

Chị Phạm Thị Nga 

27/04

Lễ thánh Zite de Lucques        

Chị Hoạt

29/04

Lễ thánh Catherine de Sienne        

Chị Lan (Catherine)


LỄ GIỖ BỐ MẸ CHỊ EM

TƯỞNG NHỚ VÀ CẦU NGUYỆN

 

 

NGÀY

LỄ GIỖ

01/04

Ông cố Antôn- Thân phụ chị Lan (Francoise Romaine)

11/ 04

Chị Marie Rosa Nguyễn Thị Lan Phương

21/04

Mẹ Anastasie (Đấng Sáng Lập)

24/04

Bà cố Inê - Thân mẫu chị Thảo (Dominique)

30/04

Ông cố Phanxicô Xaviê - Thân phụ Dì Cẩm

"Hãy đứng lên và trở về!"

 

CHÚA NHẬT IV MÙA CHAY ( Năm C )

 


 

 

“Thưa cha con đã lỗi phạm …” . Sự trở về của người con thứ, đã mở ra cho anh cơ hội được nhận lại vào nhà cha, được gọi là con, và lãnh lấy phần gia nghiệp của cha.

Xin cho chúng ta biết nhìn ra tội của mình, từng xúc phạm đến Chúa, đến mọi người, để nhờ hối cải ăn năn, chúng ta cũng sẽ được tha thứ, và nhất là được mặc lấy phẩm giá người con trong gia đình Thiên Chúa.

 

Có một câu chuyện xảy ra bên Mỹ. Một gia đình nọ rất hiếm hoi. Cả hai ông bà chỉ có một cậu con trai duy nhất. Thế nhưng thật bất hạnh. Thay vì lo học hành và đi theo sự dạy bảo của cha mẹ, cậu lại chỉ thích chơi bời đàn đúm cùng bạn bè xấu. Lần nọ, cậu lén cha mẹ lấy một số tiền lớn rồi ra đi. Được một thời gian thì tiền hết, bạn bè cũng cũng từ bỏ cậu mà đi. Trong lúc tuyệt vọng, cậu nhớ đến cha mẹ và muốn được trở về mái ấm gia đình. Thế nhưng mặc cảm vì mình đã phạm tội tày trời, nên cậu cứ nấn ná không dám trở về. Cậu bèn nghĩ ra một cách là viết cho cha mẹ lá thư. Trong thư, cậu nói với cha mẹ nếu còn thương và muốn đón nhận cậu về nhà thì cha mẹ hãy treo bộ quần áo của cậu vẫn mặc trên cành cây trước nhà. Đúng ngày ấy cậu sẽ đi qua. Nếu thấy có bộ quần áo treo phía trước, cậu sẽ trở về. Còn nếu không có thì cậu sẽ ra đi vĩnh viễn. Nhận được thư, cả hai ông bà nhấp nhổm chờ đợi. Sau khi bàn bạc, cả hai quyết định sẽ treo tất cả quần áo của cậu trước nhà để cậu thấy mà biết được ý muốn của cha mẹ và trở về cùng gia đình.

Câu chuyện thật cảm động. Nó lay động, thức tỉnh lương tâm mỗi người con, nhận ra sai trái của mình mà trở về với người cha có tên là Thiên Chúa – Một Thiên Chúa khoan dung và giầu lòng thương xót.

Tình yêu của Người Cha ấy đã từng có mặt ngay trong buổi đầu của công trình sáng tạo, cứ lớn dần lên theo với thời gian, được lộ rõ nét qua lịch sử dân Chúa. Tấm lòng Người Cha luôn hối tiếc về những tai hoạ đã gửi đến để thức tỉnh con cái Israel. Sau khi bắt dân đi đày Ai- cập, thì chính Thiên Chúa đã bằng quyền năng và tình thương, cứu thoát họ khỏi đất nô lệ, đưa họ vào sa mạc, cho họ uống nước nơi mạch suối Mêriba, nuôi họ bằng manna và chịm cút. Tình yêu ấy vẫn không ngừng chảy khi thấy dân Chúa đang phải từng ngày đối mặt với cái nóng hừng hực, cái lạnh căm căm nơi sa mạc. Vì vậy, qua Giôsuê hôm nay, Ngài quyết định đưa họ vào miền đất tốt tươi và rộng lớn, đó là miền đất chảy sữa và mật, cho họ được sống cảnh an cư lạc nghiệp.

Tuy nhiên, tình yêu ấy không phải lúc nào cũng được trân quí đón nhận. Câu truyện hai người con trong bài Phúc âm hôm nay là một minh hoạ.

Sống trong gia đình, nhưng đứa con thứ vẫn mơ tưởng về một cuộc sống ngang tàng trụy lạc. Vì vậy, dù cha còn sống, anh vẫn đang tâm đòi chia phần gia tài. Người cha không tiếc vì gia sản phải chia, mà đau đớn vì tình nghĩa đang mất. An chơi đàng điếm được một thời gian thì nó phung phí hết tài sản. Trong cơn túng thiếu và đói khát, nó mới chợt nhớ về nhà và muốn trở về. Tội nó đã lớn mà lý do trở về lại chỉ vì miếng ăn hèn hạ. Nó không về vì tình cha, vì thương mái ấm gia đình mà chỉ để được no dạ. Ay vậy mà khi nó trở về, từ xa người cha đã nhìn thấy nó. Chạnh lòng thương, ông chạy lại ôm nó hôn lấy hôn để. Ông không hề hạch tội, chì chiết, cũng chẳng tra hỏi lý do, xua đuổi. Vì nó là quan trọng nhất đời ông. Ông tha thứ không phải vì nó đáng thương mà vì ông là một người cha. Chính tình yêu khoan dung lượng thứ đã biến ngày người con trở về thành ngày hội vui : “Vì con Ta đã chết nay sống lại….”

   Đau đớn với con thứ, ông còn khổ với con cả. Sống bên cha nhưng lại như người dưng nước lã. Nó gần cha về không gian nhưng lại xa về tình cảm. Nó không chia niềm vui với cha và không dành cho em mảy may lòng thương xót. Nó tặng cha mình trái tim bằng gỗ và đứa em quả tim bằng chì. Dù vậy ông vẫn yêu thương vì ông là một người cha. Lời lẽ của người cha yêu thương đã đánh thức người con cả mù lòa, giúp anh được nhìn thấy. Anh thấy đó là cha, là em anh. Anh thấy trước nay anh chỉ sống như người nô lệ. Hôm nay anh mới thực là con.

Là người đầu tiên lãnh nhận vòng tay tha thứ từ nơi Thiên Chúa Cha, thánh Phaolô không ngừng mong mỏi cho anh chị em cũng biết quay về với Chúa. Ngài quả quyết : Trong Đức Kitô, Thiên Chúa đã giao hoà chúng ta – và qua thập giá, chúng ta đã trở nên tạo vật mới, vì tất cả những gì cũ đã qua đi.

Kính thưa ông bà anh chị em,

Soi mình vào dụ ngôn, chúng ta dường như bắt gặp khuôn mặt mình ở nơi người con cả lẫn người con thứ. Đây là lúc thuận tiện, đây là giờ cứu rỗi. Chúng ta hãy mau mắn trở về với Thiên Chúa là Cha của mỗi chúng ta :

-    “Thưa cha, Con đã lỗi phạm đến trời và đến cha”. Biết bao lần chúng ta cũng đã mang trong mình thái độ của người con thứ : chối bỏ tình Cha để đi theo tiếng gọi của thế gian, thỏa mãn cho những đam mê tiền bạc vật chất, cùng bản năng thấp hèn, nhậu nhoẹt say sưa, coi trọng bản thân mà xem thường lời nhắc nhở của các bề trên. Chúng  ta có thấy mình cần phải trỗi dậy trở về, để được sưởi ấm bằng tình Cha, và lớn lên trong tình huynh đệ với anh em không?

-    “Bao năm qua, cha đối xử với con như một người làm công”. Sống giữa gia đình, trong tình thương của Cha. Vậy mà đứa con cả vẫn mang tâm trạng của kẻ làm thuê, người làm mướn. Đây có thể cũng từng là cách sống của chúng ta với Chúa khi giữ đạo cách môi mép hình thức : Đi lễ vì thói quen – đọc kinh vì sợ chê khô đạo - làm một vài việc thiện để lấy tiếng là rộng rãi, tham gia hội đoàn để kéo bè kéo cánh. Chúng ta có thấy mình cần thay đổi cái nhìn và cách sống, cho xứng với phẩm giá của một người con trong gia đình Thiên Chúa không?

-    “ Trong Đức Kitô, Thiên Chúa đã giao hòa với chúng ta. Nơi thập giá, Ngài còn làm cho chúng ta nên tạo vật mới”. Cái chết của Chúa với nước và máu đổ ra, đã thanh luyện và trả lại cho chúng ta phẩm giá cao quí của kẻ làm con. Chúng ta có nhìn ra điều ấy để biết luôn gắn bó với Chúa qua việc hết lòng thờ phượng Chúa, giữ các giới răn, lãnh các bí tích, thực hành đời sống công chính, nhất là luôn có cái nhìn nhân hậu khoan dung với anh chị em tội lỗi, và không khinh dể ai yếu kém hơn mình không ?

Câu chuyện của người Cha và 2 đứa con bất hiếu không chỉ đưa chúng ta đi qua vùng đất hoang lạnh của tâm hồn, mà còn thúc đẩy chúng ta mạnh dạn đứng dậy trở về :

Về với Cha để được giao hòa tha thứ.

Về với Cha để được ấp ủ yêu thương. 

Vì nhà Cha là hạnh phúc thiên đường.

Quên sầu vương hết đau thương tím lịm.  Amen.