LỄ PHỤC
SINH
“ Cánh Bướm Mùa Xuân”, vũ khúc do các em thiếu nhi thành phố thực hiện trên đài truyền hình cách đây ít lâu, đã gieo vào lòng người xem một sự hấp dẫn và thích thú. Nhìn các em nhẹ nhàng uyển chuyển theo lời bài hát, điệu múa, dễ làm người xem liên tưởng đến những cánh bướm muôn màu sặc sỡ, vẫn luôn có mặt để điểm tô cho mùa xuân của con người thêm tươi vui và ngập tràn sức sống. Phải chăng cũng từ ý nghĩa ấy mà Giáo Hội thường coi bướm như là biểu tượng của mùa Phục Sinh, của sự sống mới.
Ai lại chẳng hiểu rằng cánh bướm xinh
đẹp duyên dáng kia là kết quả của chú sâu róm lột xác. Để ý quan sát chúng ta
thấy : sâu chỉ biết bò chầm chậm sát đất, còn bướm thì nhởn nhơ trong không
gian thơm ngát hương hoa của mùa xuân. Sâu chỉ sống bám dưới gốc cây kẽ lá, còn
bướm thì lượn quanh những khóm hoa muôn sắc rực rỡ. Sâu làm người ta sợ và gây
thiệt hại cho hoa quả, còn bướm đem lại niềm vui, tô điểm thêm vẻ đẹp của đất
trời. Thế nhưng sâu và bướm lại là biến thể của cùng một thực tại. Đó là mầu
nhiệm thâm sâu của thiên nhiên, của cuộc sống, của Đức Kitô Tử Nạn và Phục
Sinh.
Thật vậy, cũng như chú sâu róm xấu xí
hèn hạ, đã phải chui vào cái tổ kén nhỏ hẹp đen tối của mình để lột xác, trước
khi biến dạng thành một nàng bướm nhẹ nhàng kiêu diễm, thì Đức Kitô trước khi
bước vào vinh quang Phục Sinh, cũng đã từng trải qua những giờ phút đau thương
sỉ nhục và tăm tối nơi mồ đá ba ngày. Cả cuộc đời, Ngài chỉ biết sống phục vụ
yêu thương. Thế nhưng những gì Ngài nhận lại, chỉ là những phản bội bất trung,
thù ghét và cái chết nhục nhã trên Thập giá. Bài học mà Ngài để lại cho ta qua
cuộc tử nạn Phục Sinh, đã giúp ta có thể hiểu mình, hiểu người, hiểu đời hơn.
Cảm nhận ra chân giá trị của cuộc sống để học biết kiên nhẫn, cảm thông, thứ
tha tự hạ và tự thoát. Phải chăng cái giá của sự sống là phải đi qua cái chết :
“Đức Kitô phải trải qua đau khổ mới bước vào vinh quang”.
Chân lý này xem ra quá đơn giản, nhưng
để có thể xác tín thì không dễ dàng tí nào. Hai Tông đồ Phêrô và Gioan mà Tin
Mừng ghi lại đã theo chân các phụ nữ ra thăm ngôi mộ Chúa. Họ thấy có các dây
băng và khăn liệm nhưng lại không có xác Ngài, nên các ông vẫn chưa tin dù từng
nghe biết trước: “Theo Kinh Thánh, Ngài phải sống lại từ cõi chết”. Chỉ sau
này, khi được Chúa nhiều lần hiện ra và qua Thánh Thần tác động, các ông mới có
được niềm xác tín ấy và sẵn sàng làm chứng cho mọi người rằng: Đức Giêsu chính
là Đấng mà người ta đã treo trên Thập giá, nhưng ngày thứ ba Thiên Chúa đã cho
Ngài sống lại. Đây không chỉ là nền tảng, là niềm hy vọng, mà còn phải trở
thành điểm tựa, sức bật và là một kinh nghiệm sống mầu nhiệm Phục Sinh của mỗi
Kitô hữu : “Anh em thân mến, anh em đã chỗi dậy làm một với Đức Kitô, anh em
hãy tìm kiếm những gì thuộc về thượng giới, nơi Đức Kitô đang ngự bên hữu Thiên
Chúa”. Vì vậy, tất cả những gì phải làm lúc này, là hãy cởi mở tâm hồn mình,
dấn bước theo ánh sáng của Chúa Kitô Phục Sinh :
- Mỗi lần chúng ta khước từ dịp tội,
cám dỗ và lôi cuốn của ma quỷ, thế gian, xác thịt, là chúng ta đang tham dự vào
quyền năng Phục Sinh, là rũ bỏ kiếp sâu bọ hèn hạ tầm thường mà mặc lấy vẻ đẹp
rực rỡ của những cánh bướm trong vườn xuân Thiên Quốc.
- Mỗi lần chúng ta kiên trì cầu nguyện
giữa đơn côi bệnh tật, nỗ lực cố gắng sau những cứng cỏi thất bại, luôn tin
tưởng tín thác sau những phản bội bất trung, là chúng ta đang làm cho sứ điệp
Phục Sinh tái hiện trong chính bản thân mình.
- Mỗi khi chúng ta thắp lên lửa tin yêu, hy vọng giữa bóng đêm của hụt hẫng khổ đau, chấp nhận dấn thân phục vụ ngay trong lừa lọc lợi dụng ; quảng đại để tha thứ dù bị vu khống lên án và đay nghiến, là lúc chúng ta làm cho niềm tin Phục Sinh được rực sáng giữa bầu trời đen tối của nhân loại đau thương.
Giữa bóng đêm âm u của sự chết, Anh
Sáng Phục Sinh của Đức Kitô đã tỏ hiện. Bình minh của ngày thứ I, ngày Chúa
nhật Phục Sinh không chỉ xua tan đi băng giá của tội lỗi bất hạnh, nhưng còn
khơi lên biết bao niềm vui và hy vọng. Sự sống đã xuất hiện trước tiên và trên
hết cho những mảnh đời vỡ vụn nơi Maria Mad, nơi các Tông đồ. Từ nơi họ, sứ
điệp Phục Sinh đã được loan đi, và vang xa đến tận cùng trái đất. Sứ điệp ấy là:
Không gì có thể huỷ diệt chúng ta dù là đau khổ, tội lỗi, chối từ và kể cả sự
chết. Sứ điệp Phục Sinh ấy là Đức Kitô đã ngự bên hữu Thiên Chúa, để từ đây mở
đường khai lối và dẫn đưa chúng ta về trời.
Như các Tông đồ, như Maria Mad, chúng ta hãy làm cho niềm xác tín của ta vào Chúa thêm mãnh liệt, sâu xa nhờ lắng nghe, suy niệm lời Kinh Thánh, gặp gỡ Ngài nơi Bí Tích Thánh Thể, qua anh chị em nghèo khổ bất hạnh. Với sức mạnh tình yêu Phục Sinh, chúng ta sẽ không chỉ phá đổ mọi bức tường của tội lỗi, san bằng những núi đồi của ích kỷ hận thù, xua tan những băng giá của chán chường thất vọng, cay cực nước mắt. Chắc chắn một khi đã chấp nhận đi vào mầu nhiệm tử nạn giữa những đau khổ hy sinh, quên mình phục vụ, như đi vào trong tổ kén nhỏ hẹp tăm tối, chúng ta sẽ có dịp để hoá thân thành những cánh bướm sặc sỡ, nhởn nhơ trong vườn xuân thên quốc, nơi ngập tràn ánh sáng và tình yêu của Chúa Kitô Phục Sinh. Amen.