QUÀ TẶNG CỦA SỰ TĨNH LẶNG

Chỉ trong tĩnh lặng, Thiên Chúa mới mạc khải cho con người, thế nhưng người ta lại cứ để cho tâm hồn mình bị khuấy động. Những chất cặn bã cứ dần dần tiêm nhiễm vào tâm hồn mà ta chẳng hề hay biết. 
Tác giả: Robin Seelan, S.J
Thiên Chúa, Đấng ban cho món quà tĩnh lặng,
Và tôi là kẻ đang lắng tai nghe.
Thiên Chúa là Đấng ban cho cả âm thanh và sự tĩnh lặng. Con người thường tiếp nhận âm thanh, thế còn sự TĨNH LẶNG thì sao??? Liệu với họ, tĩnh lặng có thể là một quà tặng? Và có là cường điệu chăng nếu tôi nói rằng thế giới ngày nay gặp nhiều vấn đề đối với TĨNH LẶNG? Thế giới của chúng ta NGẬP TRÀN và NGẬP TRÀN những âm thanh! Tiếng nhạc ầm ĩ trên xe buýt, xe hơi, nơi những buổi tiệc liên hoan, những lễ hội, những cuộc sum vầy, và cả nơi những cuộc vận động chính trị nữa. Những âm thanh ấy đôi khi làm ù tai khiến người ta chẳng thể nghe được gì. Tôi nhớ có những tiếng nhạc xập xình trong một vài lễ hội tôn giáo nữa, chúng khiến tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Với một số người, tĩnh lặng là GIẾT CHÓC, là TẺ NHẠT và nó tạo nên cảm giác cực kỳ khó chịu. Thi thoảng trở về thăm nhà, nếu tôi thinh lặng đôi chút, ngay lập tức ba mẹ hỏi tôi “ổn không con!!!” Thật ngạc nhiên, trong nhà chúng ta, nếu không ai lên tiếng, thì ít nhất vẫn thấy âm thanh từ ti-vi đang phát sóng!!! Nếu đó là điều đáng ngạc nhiên, thì ngay sau đây, chúng ta được mời gọi xem sự tĩnh lặng như một món quà!
Tĩnh lặng đóng vai trò gì?
  • Tĩnh lặng làm cặn trong nước lắng xuống
Thoát khỏi những thôi thúc phải lên tiếng, chúng ta bắt đầu LẮNG NGHE trong sự tĩnh lặng. Ngôn từ lấp đầy tâm trí và miệng lưỡi khiến người ta cảm thấy khó mà lắng nghe. Thật là quá mâu thuẫn! Ai cũng muốn người khác nghe mình, nhưng lại chẳng sẵn sàng nghe người khác. Tĩnh lặng cho phép ta lắng nghe người khác. Thế nhưng để nghe người khác, mỗi người cần lắng nghe tiếng lòng mình trước đã. Chỉ trong tĩnh lặng, người ta mới bắt đầu nghe được tiếng nói bên trong tâm hồn, mà tiếng nói ấy đôi khi yếu ớt như tiếng thì thào của người già sắp lìa cõi thế! Với tất cả những náo động xung quanh và cả những ồn ào trong lòng, mỗi người giống như một ly nước với đầy vẩn đục. Tĩnh lặng có thể giúp làm những vẩn đục ấy chìm xuống. Thiên Chúa muốn con người THƯỞNG NẾM TRỌN VẸN công trình tạo dựng của Ngài – nhưng con người như đang bị bóp nghẹt và hầu như chẳng thể thưởng nếm được gì. Đôi lúc, khi đi cùng một nhóm người đến một nơi phong cảnh hữu tình, ta bỏ dễ dàng lỡ việc thưởng thức cái thanh bình và nét tươi xinh chốn ấy vì quá vội lên kế hoạch cho những địa danh tiếp đó, hoặc quá bận rộn cho màn ẩm thực. Ta cũng dễ dàng làm mất đi cơ hội thưởng thức những điều tuyệt diệu vì không thể dứt khỏi những bận tâm lo lắng về những công việc còn dang dở. Đâu đó, vẫn còn những người cảm thấy sợ sệt, lo âu khi phải lặng xuống và không làm gì cả trong chút thời gian ngắn ngủi. Người ta có thể tóm gọn tình trạng ấy trong một từ “nghiện công việc.” Liệu tôi có phải là người tham công tiếc việc chăng?
  • Tĩnh lặng giúp ngộ ra những bụi bặm “đã nhiễm” vào tâm hồn
Có một thứ ta thường ngày sử dụng mỗi ngày, đó là tâm gương soi. Nhưng liệu ta có nhận thấy rằng qua thời gian, bụi sẽ bám đầy mặt gương? Khi để mình luôn vội vã, người ta dễ quên rằng tấm gương ấy đã không còn phản chiếu chân thực hình ảnh của mình nữa. Tấm gương ấy, tấm gương mang tính hình tượng được rút ra từ triết lý của đạo Kỳ Na (một tôn giáo ở Ấn Độ, xuất hiện gần như cùng thời với Phật Giáo; các tín đồ cũng tu luyện để tiến tới một cõi Niết Bàn), có thể giúp ta hiểu hơn về nội tâm đầy xáo trộn của mình. Tĩnh lặng giúp loại bỏ những xáo trộn.
Chỉ trong tĩnh lặng, Thiên Chúa mới mạc khải cho con người, thế nhưng người ta lại cứ để cho tâm hồn mình bị khuấy động. Những chất cặn bã cứ dần dần tiêm nhiễm vào tâm hồn mà ta chẳng hề hay biết. Việc làm cho thể xác, tâm trí và linh hồn lặng xuống sẽ giúp ta khám phá ra tình trạng của tâm gương bên trong tâm hồn mình. Bạn đã sẵn sàng để BIẾT và KHÁM PHÁ những BỤI BẶM bên trong mình chưa?
Kinh Thánh nói
  • Giảng Viên 3: 7-8
Một thời để xé rách, một thời để vá khâu; một thời để làm thinh, một thời để lên tiếng; một thời để yêu thương, một thời để thù ghét; một thời để gây chiến, một thời để làm hòa.
  • Xô-phô-ni-a 1: 7
Hãy lặng thinh trước nhan ĐỨC CHÚA là Chúa Thượng, vì ngày của ĐỨC CHÚA đã đến gần! Quả thật, ĐỨC CHÚA đã chuẩn bị một hy lễ, Người đã tách riêng ra các khách được mời.
  • Mác-cô 1: 35
Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người đã dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó.
  • Gióp 13: 5
Phải chi các anh biết nín lặng, như thế các anh mới là người khôn ngoan.
Người ta nói
  • “Chúng ta cần tìm kiếm Thiên Chúa, và không thể tìm thấy Ngài trong những ồn ào, náo động. Thiên Chúa là bạn của sự tĩnh lặng. Hãy ngắm nhìn muôn loài trong thiên nhiên như cây cối, cỏ hoa, xem chúng tăng trưởng ra sao; và nhìn xem các vì sao, mặt trăng và mặt trời chuyển động trong tĩnh lặng thế nào … Chúng ta cần tĩnh lặng để có thể đụng chạm tới các tâm hồn.” – Mẹ Tê-rê-sa
  • “Tĩnh lặng là nguyên ủy của sức mạnh phi thường.” – Lão Tử
  • “Tĩnh lặng là một sự an dưỡng có thể nuôi nấng sự khôn ngoan.” – Francis Bacon
  • “Tĩnh Lặng tự nó đã là thứ ngôn ngữ đầy uy thế. Vì vậy, đừng thêm lời lẽ mà hãy ngắm nhìn vấn đề trong cách thức nó tự tỏ lộ.” – Jalaluddin Rumi.
 [Mời quí độc giả đón đọc những nội dung tiếp theo của cuốn sách qua các số sau]
Chuyển ngữ: Đaminh Phan Quỳnh, S.J.

Nguồn: Robin Seelan, S.J., The Gifts, (Banglore, India: Asian Trading Corporation, 2016), 14-17.

MỘT DANH SÁCH VIỆC CẦN LÀM

Chúng ta lập danh sách việc chúng ta còn muốn làm, điều chúng ta muốn thấy, những gì chúng ta muốn hoàn tất trước khi chết...
Trong đời bạn còn điều gì dang dở?
Chà, trong đời ai cũng luôn có nhiều điều còn dang dở. Chẳng điều gì thực sự thành toàn. Dường như cuộc đời chúng ta bị gián đoạn bởi cái chết. Hầu hết chúng ta chẳng hoàn thành đời mình, chúng ta thiếu thời gian. Thế nên, một cách ý thức và vô thức, chúng ta lập danh sách việc chúng ta còn muốn làm, điều chúng ta muốn thấy, những gì chúng ta muốn hoàn tất trước khi chết.
Chúng ta vẫn còn muốn làm gì? Nhiều việc nảy ra ngay lập tức. Chúng ta muốn thấy con cái lớn lên. Chúng ta muốn thấy đám cưới của con gái mình. Chúng ta muốn thấy những đứa cháu ra đời. Chúng ta muốn hoàn thành tác phẩm cuối cùng, tòa nhà cuối cùng. Chúng ta muốn mừng sinh nhật tuổi 80. Chúng ta muốn hòa giải với người thân.
Trên những điều đó, những điều quan trọng hơn, thường thì chúng ta cũng có một danh sách những việc ta chưa làm vì bận rộn, vì khó khăn kinh tế, vì xao lãng. Chúng ta muốn hành hương Camino, muốn đến Thánh địa, muốn thấy danh lam thắng cảnh Âu châu, muốn xách balô đi Châu Á, muốn cùng con cháu đi khắp nước, tận hưởng tuổi về hưu.
Nhưng khi tưởng tượng về những chuyện còn dang dở trong đời, có một mối nguy là chúng ta dễ bỏ qua những gì phong phú có ngay trong cuộc sống, trong thời khắc hiện tại của mình. Câu đáng để hỏi hơn, nên là thế này: Tôi muốn sống như thế nào trong hiện tại để sẵn sàng chết khi thời điểm đó đến?
Ngòi bút người Tây Ban Nha, linh mục Pablo d’Ors, trong quyển Tiểu sử của Thinh lặng (Biography of Silence), một quyển sách tuyệt vời về chiêm niệm, đã nhìn thẳng vào sự khả tử của mình và quyết định những điều mình muốn làm khi biết rồi đến một ngày mình sẽ chết. Đây là danh sách của cha. “Tôi đã quyết định đứng lên và mở rộng đôi mắt. Tôi đã quyết định ăn uống chừng mực, ngủ đủ giấc, chỉ viết những gì hữu ích cho sự thăng tiến của những người đọc, kiềm chế sự vô độ và không bao giờ so sánh mình với người khác. Tôi cũng quyết định tưới cây và chăm sóc cho các vật tôi nuôi. Tôi sẽ đi thăm người bệnh, sẽ chuyện trò với người cô đơn, và sẽ chơi đùa với con nít. Tôi cũng đã quyết định đọc kinh mỗi ngày, cúi mình trước những sự tôi thấy là thiêng liêng, tôn kính Phép Thánh Thể, lắng nghe Lời Chúa, cử hành Phép Thánh Thể, chúc bình an, và hát đồng thanh. Và tôi sẽ đi rảo bộ, một việc tôi thấy cần thiết. Tôi sẽ đốt lò sưởi, một việc cũng cần thiết. Và tôi sẽ đi mua đồ một cách thong thả không vội vàng, chào hỏi hàng xóm dù tôi chẳng ưa họ, tôi sẽ đăng ký theo dõi một tờ báo, thường xuyên gọi điện hỏi thăm bạn bè và anh chị em. Và tôi sẽ đi chơi, đi bơi ở biển ít nhất một năm một lần, chỉ đọc những sách hay, hoặc đọc lại những sách tôi thích… Tôi sẽ sống vì những điều đáng để chú tâm và quan tâm. Và như thế, đến tuổi già, tôi sẽ trầm ngâm thưởng ngoạn, vừa khiêm nhượng vừa tự hào, vườn cây trái tuy nhỏ bé nhưng tráng lệ mà tôi đã trồng. Cuộc đời là thái độ, văn hóa và vun đắp.”
Cuộc đời là thái độ, văn hóa và vun đắp. Tôi đã thoát được hai chứng ung thư. Lần đầu tiên tôi được chẩn đoán mắc ung thư là bảy năm về trước, nhưng bác sĩ bảo không có gì nghiêm trọng. Tôi đã sợ, nhưng thời gian của đời tôi vẫn còn rất dài. Nhưng cách đây bốn năm, khi chứng ung thư tái phát, các bác sĩ không tỏ ra lạc quan cho mấy, và dùng những từ ngữ chuyên ngành, ngỏ ý cho tôi biết thời gian của tôi không còn bao nhiêu. Và nó đã làm cho tôi suy nghĩ và cảm nhận của tôi được rõ ràng hơn bao giờ hết. Tôi choáng váng, về nhà, ngồi xuống cầu nguyện, rồi viết một lời tuyên tín nhỏ cho bản thân, một dạng danh sách cần làm.
Tôi sẽ nỗ lực để sinh hoa trái bao lâu còn có thể.
Tôi sẽ biến mỗi ngày và mỗi hoạt động trở nên quý báu và vui vẻ hết sức có thể.
Tôi sẽ nỗ lực để dễ thương, nồng hậu, nhân từ hết sức có thể.
Tôi sẽ nỗ lực để sống lành mạnh hết sức có thể.
Tôi sẽ nỗ lực để đón nhận tình yêu thương của người khác một cách sâu sắc hơn lâu nay.
Tôi sẽ nỗ lực để sống “hòa giải” trọn vẹn hơn. Không còn làm tổn thương người khác nữa.
Tôi sẽ nỗ lực để giữ tinh thần hài hước.
Tôi sẽ nỗ lực để can đảm và dũng cảm hết sức có thể.
Tôi sẽ nỗ lực để không bao giờ nhìn vào những gì tôi đang mất đi, nhưng nhìn vào cuộc đời tuyệt vời và viên mãn của tôi lâu nay.
Và tôi sẽ, mỗi ngày, quỳ dưới chân Chúa trong lời cầu nguyện.
Và tôi cũng sẽ bắt đầu tưới cây, quan tâm đến con mèo hoang, và cho chim chóc quanh nhà ăn.
Cuộc đời là thái độ, văn hóa và vun đắp.
CHA RONALD ROLHEISER

J.B. Thái Hòa dịch

CHÚA NHẬT VI THƯỜNG NIÊN - C

Nghèo khó, đói khát là những thứ tai hoạ mà người đời tìm cách khắc phục, tiêu diệt cho đến cùng. Nhân loại hôm nay đang cùng nhau nổ lực xoá đói giảm nghèo. Vậy mà sao Chúa Giêsu lại nói: Phúc cho anh em là những người nghèo khó, phúc cho anh em là những kẻ bây giờ phải đói? Không lẽ Chúa Giêsu lại chủ trương một đời sống nghèo nàn, đói khát và lạc hậu sao?
Tất nhiên là không. Chúa Giêsu muốn cho mọi người được hạnh phúc và no đủ. Trong kinh lạy Cha, Chúa Giêsu dạy chúng ta hãy xin Chúa Cha ban cho lương thực hằng ngày và chính Chúa Giêsu cũng đã làm phép lạ hoá bánh ra nhiều và dư dật cho những người đi theo Chúa vào nơi hoang vắng hôm xưa được ăn no.
Thế thì tại sao Chúa Giêsu lại nói: “Phúc cho anh em là những kẻ nghèo khó, phúc cho anh em là những kẻ đói khát”?
Ðể hiểu rõ lời Chúa Giêsu dạy, chúng ta hãy đọc cho kỹ câu văn: Bấy giờ “Ðức Giêsu ngước mắt nhìn các môn đệ và nói: “Phúc cho anh em là những kẻ nghèo khó… là những kẻ bây giờ phải đói… bây giờ đang khóc…”
Thánh Luca ghi rõ: “Ðức Giêsu ngước mắt nhìn các môn đệ và nói…” Vậy thì đây là những lời Ðức Giêsu trực tiếp nói với các môn đệ và đối tượng đầu tiên của các mối phúc nầy chính là những môn đệ của Chúa Giêsu.
Trước đây, các môn đệ như Phê-rô, An-rê, Gioan, Giacôbê là những những khá giả có ghe, có thuyền, có lưới… ngày ngày đánh bắt được tôm cá để nuôi sống gia đình và bản thân. Nay vì theo tiếng gọi của Chúa Giêsu, các vị từ bỏ ghe thuyền, nhà cửa, nghề nghiệp, bỏ lại cả vợ con, ra đi với hai bàn tay trắng, lên đường phục vụ cho Tin Mừng. Vì thế các ngài là những người trở nên nghèo thiếu vì Tin Mừng và vì Chúa Giêsu. Thế nên các ngài sẽ được Chúa Giêsu trọng thưởng. Lòng quảng đại của Thiên Chúa đâu có thua lòng quảng đại của con người.
Trước đây, với nghề chài lưới trên một vùng biển vốn nhiều tôm cá, các môn đệ Chúa Giêsu không biết đói khát là gì. Thế mà từ ngày lang bạt theo Chúa Giêsu rày đây mai đó để loan báo Tin Mừng, các ngài phải chịu cảnh bữa đói bữa no. Có lần các môn đệ khi đi qua đồng lúa, phải bứt lúa mà ăn cho đỡ đói (Mt 12,1). Thiên Chúa là Ðấng giàu lòng quảng đại ắt sẽ bù đắp cho họ dư đầy. “Phúc cho anh em là những kẻ bây giờ đang phải đói, vì Thiên Chúa sẽ cho anh em được no lòng”.
Rồi cũng theo dòng tư tưởng đó, Chúa Giêsu nói: Phúc cho anh em khi vì Con Người mà bị người ta oán ghét, khai trừ, sỉ vả và bị xoá tên như đồ xấu xa. Ngày đó, anh em hãy vui mừng nhảy múa, vì này đây phần thưởng dành cho anh em ở trên trời thật lớn lao. Bởi lẽ các ngôn sứ cũng đã từng bị cha ông họ đối xử như thế”.
Như vậy, nói tóm lại, các môn đệ sẽ được dư đầy hồng phúc vì các ngài đã chịu nghèo đói, thua thiệt vì Chúa Giêsu và vì Tin Mừng của Ngài. Hôm nay cũng thế, nếu chúng ta chấp nhận hy sinh vì Chúa, chịu thiệt thòi mất mát vì Chúa, chúng ta sẽ được Chúa ban thưởng dư đầy, bởi vì lòng quảng đại của Thiên Chúa thì triệu lần lớn lao hơn lòng quảng đại của chúng ta. Chúng ta hiến dâng cho Chúa một, Chúa sẽ ban thưởng gấp trăm gấp ngàn.
Ðại thi hào Tagore người Ấn độ có một bài thơ minh hoạ cho chân lý nầy:
“Tôi đang đi hành khất hết cửa nhà nầy đến cửa nhà kia dọc suốt đường làng lúc xe người vàng óng xuất hiện đàng kia như một giấc mơ rực rỡ; lòng nhủ lòng tôi hỏi đức vua oai phong nầy là ai!
Hy vọng trong tôi giang cánh bay cao; tôi thầm nghĩ ngày xấu số từ đây thôi chấm dứt; tôi đứng đợi chờ của bố thí chẳng hỏi xin mà có và bạc vàng trên bụi đường rơi vãi tứ tung.
Xe ngừng nơi tôi đứng. Người đưa mắt nhìn tôi rồi bước xuống, mỉm cười. Tôi thầm nhủ duyên may đời mình thế là đã đến. Nhưng chẳng chần chừ, người lại chìa bàn tay phải ra mà nói: Có gì cho ta không?
A ha, gớm chưa lời thử lòng vương giả khi mở bàn tay ăn xin một người hành khất tầm thường! Bối rối, tôi đứng lặng im lưỡng lự một hồi, rồi từ từ móc trong bị lấy ra hạt lúa nhỏ bé nhất đưa cho người.
Nhưng, ngạc nhiên xiết bao, lúc ngày tàn, giốc túi ăn xin ra nền đất, tôi lại thấy giữa đống của bố thí nghèo nàn hạt lúa vàng vô cùng nhỏ bé. Tôi khóc nức nở, nghĩ bụng ước gì đã có tấm lòng dám cho người tất cả những gì là của riêng tôi!”
Người ăn xin trên đây đã vò đầu bức tóc và khóc nức nở vì tiếc xót. Giá như ông ta dốc hết cả túi thóc cho đức vua, thì giờ đây, ông đã được một túi đầy những hạt bằng vàng!
Các môn đệ của Chúa Giêsu là những người đã dốc hết cuộc đời cho Chúa Giêsu và cho việc rao giảng Tin Mừng, đến nỗi các ngài trở nên nghèo thiếu, trống không vì Chúa Giêsu, thế nên các ngài sẽ được Thiên Chúa đổ đầy hồng ân. Nước Thiên Chúa thuộc về các ngài. Hạnh phúc thiên đàng đang ở trong tầm tay.
Nếu hôm nay, chúng ta không bủn xỉn như gã ăn xin trên đây, nhưng biết rộng lượng cống hiến cho Chúa khả năng, thời giờ, sức lực, trí tuệ… của chúng ta cho Thiên Chúa và cho việc loan báo Tin Mừng như các môn đệ của Chúa Giêsu năm xưa, chúng ta cũng sẽ là những người được Thiên Chúa ban cho dư đầy phúc lộc mai sau và đối tượng của những lời chúc phúc của Chúa Giêsu trong Tin Mừng là hôm nay cũng chính là chúng ta.

Lm. Ignatiô Trần Ngà

20 DANH XƯNG CỦA CHÚA GIÊSU

Danh xưng là tên gọi gợi lên những cảm xúc, tâm tình hay kinh nghiệm mà người ta thường đặt cho một người nào đó, ví dụ anh bạn tôi sửa xe rất nhanh và xe chạy rất tốt cho nên chúng tôi thường gọi anh là ‘nhanh tốt’. Đó là danh xưng mà chúng tôi nhớ đến anh và gọi tên anh; hơn nữa mỗi khi xe bị hư là chúng tôi nhớ đến anh ‘nhanh tốt’ này. Kinh nghiệm về anh ‘nhanh tốt’ khiến tôi cảm thấy an tâm khi đưa xe cho anh sửa và mỗi khi xe hư thì tôi chỉ nhớ đến anh. Tương tự trong một mức độ nào đó, danh xưng của Chúa Giê-su, Con Thiên Chúa chính là kinh nghiệm đưa tôi vượt qua những thách đố và khó khăn trong cuộc sống hàng ngày. Thật vậy, mỗi lúc tôi gọi tên ‘Giê-su, Ngài là Đấng Chữa Lành cho con’ đã giúp tôi cam đảm, an tâm và tin tưởng rằng ‘Tôi không hề cô độc’. Xa hơn nữa, hành động kêu cầu danh xưng của Chúa Giê-su còn là phương thế kết hiệp với các triều thần thánh trên trời: “Khi vừa nghe Danh Thánh Giê-su cả trên trời dưới đất và trong nơi âm phủ muôn vật phải bái quỳ” (Pl 2, 10).

Vậy tôi xin mời bạn cùng nhìn lại 20 danh xưng mà tôi dựa theo trang Catholic-link.org để đi vào tâm tình cầu nguyện với Chúa Giê-su-su trong Mùa Giáng Sinh này qua những danh xưng như sau:
Trên đây là 20 danh xưng của Chúa Giê-su và sẽ còn nhiều hơn nữa trong kinh nghiệm cá vị của mỗi người. Vậy xin mời bạn hãy cùng tôi viết tiếp danh xưng của Chúa Giê-su và nó chỉ trong kinh nghiệm riêng của bạn mà thôi.
Hình ảnh: https://www.gettyimages.com
Giuse Nguyễn Xuân Tọa, S.J

ĐỪNG LO LẮNG CHO NGÀY MAI

Năm vừa qua, chúng ta thử ngồi suy lại 365 ngày với biết bao lần chúng ta khổ tâm lo lắng cho cuộc sống, cho tương lai…rồi chúng ta có làm được gì hơn cho bản thân mình! 
Vạn sự khởi đầu nan! Lời đầu tiên Thiên Chúa nhắc nhở con người ngay trong những giây phút đầu tiên của năm mới là: “Đừng Lo Lắng”. Cuộc sống chúng ta có mà đầy những tiêu cực như tham lam, ích kỷ, thù ghét, đam mê sắc dục…xét thấy còn nặng nề hơn nhiều so với sự lo lắng, thế mà Chúa không đặt nặng những cái đó cho bằng sự Lo Lắng!.
Trước tiên chúng ta cần phải hiểu cái lo lắng mà Chúa muốn nói tới là như thế nào: đó là thái độ sợ hãi, ưu tư phiền muộn, lo nghĩ thái quá làm cho chúng ta mất hết sinh lực sống, mất đi niềm tin vào tương lai cuộc đời, chứ Chúa không bảo chúng ta sống vô tâm vô lo, biếng nhác, không cần lo nghĩ chuyện gì cho ngày mai, cho tương lai…

Y học xếp lo lắng thái quá là một căn bệnh. Có rất nhiều người không lo không chịu được. Ví dụ vừa lo bữa sáng xong đã nghĩ ngay đến bữa trưa sẽ ăn gì; chưa bước ra đường đã lo kẹt xe, tai nạn; mới hắt xì đã tưởng mình bệnh nặng… . Các nhà tâm lý lý giải cho vấn đề này là trong khoảng một trăm năm nay khoa học kỹ thuật phát triển quá nhanh, vượt xa khả năng thích ứng của con người nên làm cho chúng ta rơi vào sợ hãi, lo lắng thái quá. Xét kỹ không phải vậy. Lời Chúa lên án việc lo lắng của con người đã từ hơn 2000 năm nay chứ đâu phải mới đây! Thế nên phải xem đây là căn bệnh truyền kiếp của loài người.

Lời Đức Giê-su dạy hôm nay cho chúng ta biết thái độ lo lắng đó là biểu hiện của những kẻ không tin có Thiên Chúa. Chúng ta thử hình dung cảnh một đứa bé đi trong đêm tối, nếu chỉ có một mình nó chắc chắn nó sẽ khóc thét vì sợ hãi. Nếu như có bố nó bên cạnh nắm tay, chắc chắn nó sẽ mạnh dạn bước đi mà không lo nghĩ gì vì tin tưởng bố sẽ che chở, bảo vệ cho nó. Cuộc sống của chúng ta cũng vậy. Ai tin tưởng có Chúa cùng đồng hành, người đó sẽ mạnh mẽ bước về tương lai với niềm tin tưởng phó thác mà không sợ hãi. Ai ỷ vào sức mình, không cần Chúa thì chắc chắn sẽ rất lo lắng cho đường đời của mình.

Năm vừa qua, chúng ta thử ngồi suy lại 365 ngày với biết bao lần chúng ta khổ tâm lo lắng cho cuộc sống, cho tương lai…rồi chúng ta có làm được gì hơn cho bản thân mình! Dân gian vẫn hay nói: “người tính không bằng trời tính”, lo nghĩ, tính toán cho chán rồi mới thấy cuộc sống chẳng mấy khi được như ý mình muốn. Có người thất vọng, có kẻ buông xuôi… Hai căn bệnh thời đại phổ biến, có sức tàn phá cơ thể con người nhiều nhất là đau bao tử và đau tim đều có nguyên nhân gây ra từ sự lo âu thái quá của con người.

Cách đây hơn 2000 năm, tác giả sách TV đã nghiệm ra rằng: “bạn có thức khuya hay dậy sớm, khó nhọc làm ăn cũng hoài công. Còn kẻ Chúa thương dù có ngủ, Người vẫn ban cho đủ tiêu dùng”. Kẻ được Chúa thương là ai? Thưa là người biết sống phó thác, tin tưởng nơi Chúa.
Ngày đầu năm mới nguyện xin Thiên Chúa ban cho chúng ta tràn đầy ơn khôn ngoan, khôn ngoan để biết chọn lựa những gì là cần thiết cho cuộc đời mình, khôn ngoan biết bám vào Chúa trong mọi hoàn cảnh cuộc sống để tìm được sự an bình hạnh phúc nơi chính chốn trần gian này. 
Lm Giuse Nguyễn Đức Thịnh