SỨC MẠNH CỦA LỜI KHEN

Thánh Tôma Aquinô từng nói rằng không khen ai đó khi họ xứng đáng được khen cũng là một tội, vì khi kìm lại lời khen là chúng ta đang tước đoạt của người ấy của ăn mà người ấy cần để sống. Ngài nói đúng.

Thánh Tôma Aquinô từng nói rằng không khen ai đó khi họ xứng đáng được khen cũng là một tội, vì khi kìm lại lời khen là chúng ta đang tước đoạt của người ấy của ăn mà người ấy cần để sống. Ngài nói đúng. Có lẽ kìm hãm lời khen không phải là tội, nhưng đó đúng là một sự bần cùng hóa đáng buồn, cho cả người đáng được khen và người cố dằn lòng không khen.
Chúng ta không chỉ sống nhờ cơm bánh. Chúa Giêsu đã nói vậy. Tâm hồn chúng ta cũng cần được nuôi dưỡng và của ăn của nó là sự thừa nhận, công nhận, và chúc phúc. Tất cả chúng ta đều cần được người khác thừa nhận một cách lành mạnh, mỗi khi chúng ta làm gì đó tốt, để rồi chúng ta có vốn để thừa nhận người khác khi họ xứng đáng. Chúng ta không thể cho đi những gì chúng ta không có! Rõ ràng rồi. Và như thế, để chúng ta yêu thương và công nhận người khác, thì chúng ta phải được yêu thương trước, được chúc phúc trước, và được khen ngợi trước. Khen ngợi, công nhận, và chúc phúc là những điều hun đúc tâm hồn chúng ta.
Nhưng khen người khác không chỉ quan trọng với người được khen, mà nó cũng quan trọng hệt như thế cho người đưa ra lời khen. Khi khen ai đó, là chúng ta cho người ấy của ăn cần thiết cho tâm hồn, nhưng khi làm thế, chúng ta cũng nuôi dưỡng cho tâm hồn mình. Nó cũng tương tự như chuyện của các nhà hảo tâm. Chúng ta cần trao đi không chỉ bởi người khác cần điều đó mà còn bởi chúng ta không thể nào lành mạnh nếu không trao đi bản thân mình. Sự ngưỡng mộ lành mạnh là nhà hảo tâm của tâm hồn.
Hơn nữa, ngưỡng mộ và khen ngợi người khác là một việc làm ngoan đạo. Thầy Benoit Standaert đã nói rằng “khen ngợi nảy sinh từ cội nguồn hiện hữu của ta.” Thầy nói thế nghĩa là gì?
Khi khen ngợi và tán dương người khác, chúng ta đang chạm vào điều thâm sâu nhất trong chúng ta, chính là hình ảnh giống Thiên Chúa. Khi khen ngợi ai đó, là chúng ta đang thổi sinh khí vào người ấy, như Thiên Chúa đã làm vậy. Người ta cần được khen ngợi. Chúng ta không chỉ sống nhờ cơm bánh, và không chỉ sống nhờ dưỡng khí.
Hình ảnh giống Thiên Chúa trong chúng ta không phải là một biểu tượng mà là một sinh lực thật nhất trong chúng ta. Vượt trên cái tôi, những tổn thương, kiêu căng, tội lỗi và sự nhỏ nhen trong tâm trí, thì điều thật nhất trong chúng ta chính là lòng cao thượng, nhân từ, hệt như cách Thiên Chúa nhìn xuống thế gian và nói: “Thật tốt đẹp! Mọi sự rất tốt đẹp!” Khi sống tốt nhất bản thân mình, nói năng và hành động với sự trưởng thành, thì chúng ta có thể ngưỡng mộ. Thật vậy, sẵn sàng khen ngợi người khác là dấu chỉ của trưởng thành, và ngược lại. Chúng ta trở nên trưởng thành hơn khi rộng rãi trong lời khen.
Nhưng chúng ta lại không dễ mở lời khen ngợi. Hầu hết chúng ta đều bị khóa kín trong thất vọng, chán nản với cuộc đời mình đến nỗi rơi vào yếm thế và ghen tị, chạy theo những thứ này hơn là sống nhân đức. Chúng ta biện hộ cho những thứ này bằng nhiều cách khác nhau, hoặc bằng cách nói rằng cái người đó nhỏ hơn mình (hay thật ra là muốn nói chúng ta quá sáng láng và tinh vi nên không thể thấy ấn tượng gì nơi người khác) hoặc nói rằng khen ngợi chỉ làm người ta thêm tự đại, và chúng ta sẽ không làm hại cái tôi của người khác. Tuy nhiên, thường thì lý do thực sự của chúng ta khi kìm nén lời khen là vì chúng ta thấy mình chưa được khen ngợi cho đủ, và vì thế chúng ta ghen tị cũng như thiếu sức mạnh để khen ngợi người khác. Tôi đồng cảm mà nói rằng, tất cả chúng ta đều bị tổn thương.
Một số người thấy ngại khi khen ngợi người khác vì chúng ta tin rằng lời khen sẽ làm hư người ta, tâng bốc cái tôi của họ lên. Yêu cho roi cho vọt mà! Nếu chúng ta mở lời khen, thì nó sẽ đi vào cái đầu của người ta. Nhưng lý lẽ này không đúng. Một lời khen chính đáng không bao giờ làm hư người khác. Lời khen thành thật và đúng đắn khiến người được nhận thấy thêm khiêm tốn hơn là hư thân. Chúng ta muốn được yêu, bao nhiêu cũng đủ, chỉ không muốn được yêu cách sai lầm thôi.
Nhưng, các bạn có thể nói, còn về những đứa trẻ xem mình là cái rốn vũ trụ vì chỉ toàn được khen mà không được uốn nắn thì sao? Tình yêu và sự trưởng thành thật sự thì phân biệt được giữa việc khen ngợi những gì đáng khen và thách thức những gì cần được chỉnh đốn trong cuộc đời người khác. Khen ngợi không bao giờ là tâng bốc bừa bãi, nhưng thách thức và chỉnh đốn chỉ có hiệu quả nếu trước đó người ấy biết được rằng mình được yêu thương và công nhận xứng đáng.
Lời khen chân thật không bao giờ sai. Nó chỉ là công nhận sự thật thôi. Nó là một cưỡng bách đạo đức. Tình yêu cần có khen ngợi. Như lời thánh Tôma Aquinô, không chấp nhận ngưỡng mộ người khác khi họ xứng đáng được khen ngợi, là một sai sót, một lỗi phạm, ích kỷ, nhỏ nhen và thiếu trưởng thành. Ngược lại, khen ngợi ai đó khi họ xứng đáng, là một đức hạnh và trưởng thành.
Quảng đại là cho đi lời khen, không khác gì cho đi đồng tiền. Chúng ta không được hà tiện lời khen. Nhà thần nghiệm thế kỷ 14, John Ruusbroec, đã dạy rằng, “những ai không mở lời khen ngợi tán dương trên đời này thì sẽ bị câm muôn đời.”
Ronald Rolheiser

J.B. Thái Hòa dịch

Làm thế nào để giữ đức tin khi Giáo hội trải qua các vụ tai tiếng?

Sét đánh tại Quảng trường Thánh Phêrô chiều ngày Đức Bênêđictô XVI 
tuyên bố từ nhiệm, 11-2-2013
Hay đúng hơn: Chúng ta tin ở Giáo hội nào? Một Giáo hội hoàn hảo hay một Giáo hội tội lỗi?


Năm 1969, Đức Joseph Ratzinger, khi còn là giáo sư thần học, ngài đã viết trong tác phẩm “Dẫn nhập vào kitô giáo” một chương ngắn về Giáo hội, ngài bắt đầu một cách mà chúng ta thấy quen thuộc với tình cảnh Giáo hội hiện nay:
“Chúng ta cũng nói đến tình trạng đè nặng chúng ta những ngày này. Chúng ta đừng tìm cách che giấu; bây giờ chúng ta có khuynh hướng nói Giáo hội không thánh thiện cũng không công giáo… Lịch sử Giáo hội thì đầy những chuyện tham nhũng thoái hóa của con người. Chúng ta có thể hiểu cái nhìn khủng khiếp của văn hào Dante khi thấy các cô gái điếm Babylone lên trên chiếc xe Giáo hội và chúng ta hiểu những chữ ghê gớm của Guillaume d’Auvergne (thế kỷ 13), khi ông xác định chúng ta phải run rẩy khi đứng trước sự đồi bại của Giáo hội: ‘Giáo hội không còn là hiền thê, nhưng là con quái quỷ kinh sợ, làm biến dạng và man dại…’
Đối với chúng ta, dường như tính chất phổ quát công giáo của Giáo hội cũng có vấn đề như sự thánh thiện. Các bên này bên kia và các trận đánh đã chia chiếc áo của Chúa, đã chia Giáo hội lớn thành nhiều Giáo hội nhỏ tự cho mình có ít nhiều năng động, là Giáo hội chân chính và duy nhất. Đó là lý do vì sao ngày nay đối với nhiều người, Giáo hội là trở ngại chính cho đức tin của họ. Chúng ta thấy trong đó là đấu tranh quyền lực của loài người, sân khấu khốn khổ của những người, mà với khẳng định của họ, họ muốn tuyệt đối hóa kitô giáo chính thức và làm tê liệt tinh thần kitô giáo thực sự”.
Ngài khẳng định một cách rõ ràng và nghiêm khắc nhất có thể, tin chắc các lập luận này không thể bị bác bỏ, và nhận thức này không những dựa trên các lý do chính đáng, nhưng còn dựa trên các tâm hồn thất vọng và tổn thương đã thấy các mong chờ của họ bị sụp đổ. Khởi đi từ đó là sự tương phản giữa ý tưởng chúng ta có về đức tin và những gì chúng ta thấy trong thực tế, và khi đó chúng ta tự hỏi: “Vì sao dù vậy mà mình vẫn còn yêu thương Giáo hội?” 
Giáo hội thánh?
“Giáo hội thánh” không ngầm có nghĩa là mỗi tín hữu đều là thánh, là không nhiễm tội. Đức Joseph Ratzinger lập luận rằng giấc mơ một giáo hội không nhiễm tội có từ mọi thời nhưng không có trong Kinh Tin Kính, và trên thực tế những lời chỉ trích gay gắt nhất đối với Giáo hội đến từ giấc mơ không thực tế này, giấc mơ một giáo hội không nhiễm tội.
“Sự thánh thiện của Giáo Hội nằm trong quyền năng thánh hóa mà Chúa thực thi dù cho tính cách tội lỗi của con người. Sự thánh thiện này được Chúa cho như một ơn, dù con người không trung tín. Đó là biểu hiện tình yêu của Chúa, không để cho sự bất lực của con người khuất phục, nhưng vẫn tiếp tục nhân lành với con người, bất chấp mọi thứ, vẫn không ngừng đón nhận, dù đó là tội nhân, vẫn quay về với con người, thánh hóa nó và yêu thương nó”.
Cũng như những gì là nhưng không, cũng không tùy thuộc vào người tín hữu đó có xứng đáng hay không, sự thánh thiện của Giáo hội là sự thánh thiện của Chúa Kitô, không phải sự thánh thiện của chúng ta. “Nhưng đích thực sự thánh thiện của Chúa  hiện diện ở đây, và Ngài cũng chọn bàn tay bẩn thỉu của con người để đón nhận sự hiện diện của Ngài”.
Đối với Đức Joseph Ratzinger, sự kết hợp không đồng điệu của sự thánh thiện của Chúa và sự bất trung của con người là khía cạnh kịch tính của ân sủng trong thế giới này, bởi vì nó làm cho chúng ta thấy rõ ràng tình yêu nhưng không và không điều kiện của Chúa, ngày hôm qua cũng như ngày hôm nay, Chúa luôn ngồi cùng bàn với những người tội lỗi.
Giấc mơ của một thế giới tinh tuyền
Ý tưởng cho rằng Giáo Hội không lẩn vào với tội là một ý tưởng đơn giản và mang tính nhị nguyên, thể hiện một hình ảnh lý tưởng và cao quý, nhưng không thực tế. Đức Joseph Ratzinger nhắc lại, cái gì bị xem là tai tiếng trong sự thánh thiện của Chúa Kitô, trong con mắt của người đương thời với Ngài, Ngài không bỏ vào lửa những người bất xứng và cũng không đi tìm sự tinh tuyền bằng cách tách lúa mì ra khỏi cỏ lùng.
“Chính xác sự thánh thiện của Chúa Giêsu thể hiện khi Ngài gặp người tội lỗi, Ngài kéo họ về trọn vẹn với cộng đoàn, theo số phận của những người đi lạc, mạc khải cho thấy thế nào là thánh thiện: không phải là tách biệt nhưng hiệp nhất; không phải là phán xét nhưng tình yêu cứu chuộc”.
Các vấn đề nhìn từ cách này sẽ không còn thấy mọi sự một cách khiếp đảm, nhưng tràn đầy hy vọng: “Có phải Giáo hội đơn giản đi theo con đường phó thác sự khốn cùng của nhân loại cho Chúa đó sao? Có phải đó không phải là sự tiếp tục các bữa ăn của Chúa Giêsu với người tội lỗi đó sao? Có phải đó là sự tiếp nối tiếp xúc với sự nghèo nàn của tội, đến mức có vẻ như rơi vào trong đó không? Trong sự thánh thiện của Giáo hội, dù ít thánh thiện so với mong chờ của con người là một thánh thiện tuyệt đối, thì có mạc khải của một sự thánh thiện đích thực của Chúa, Đấng là tình yêu, một tình yêu không ẩn náu trong sự tách rời thanh khiết vô hình, nhưng lẩn vào sự dơ bẩn của thế giới để rửa sạch nó đó sao? Sự thánh thiện của Chúa có thể khác hơn là việc người này mang gáng nặng người kia, điều tất nhiên cho tất cả chúng ta, từ sự việc tất cả chúng ta đều được Chúa Kitô nâng đỡ hết đó sao?” 
Tương trợ nhau vì Ngài đã cùng mang gánh nặng với chúng ta
Với ngòi bút luôn sáng suốt và rõ ràng của mình, Đức Joseph Ratzinger xác nhận, sự thánh thiện gần như không thể nhận thấy của Giáo Hội có một điều gì đó an ủi. Bởi vì chúng ta sẽ nản chí khi đứng trước sự thánh thiện không nhiễm tội, một sự thánh thiện tàn khốc phán xét chúng ta; một sự thánh thiện không hiểu được sự yếu đuối của con người và điều này không phải khi nào cũng mang lại sự tha thứ cho người hết lòng ăn năn. Trong thực tế, tất cả chúng ta đều nên bị trục xuất ra khỏi Giáo hội, nếu Giáo hội là một cộng đoàn của những người xứng đáng với giá phải trả cho sự hoàn hảo của họ.
Những người sống ý thức mình cần sự hỗ trợ của người khác sẽ không từ chối mang gánh nặng cho người anh em mình. Sự an ủi duy nhất mà cộng đồng kitô hữu có thể mang lại, đó là mang gánh nặng người khác như mang gánh nặng của chính mình.
Điều gì thật sự quan trọng với tín hữu
Ý tưởng ngắn gọn mà chúng ta có về Giáo hội không đúng với ý tưởng mà Giáo hội có về chính mình, cũng không phải là ý nghĩa lấy từ trọng tâm Chúa Giêsu Kitô. Tính đặc thù của Giáo Hội nằm ngoài tổ chức của Giáo hội, nhưng nằm “trong sự an ủi của Lời Chúa và trong các bí tích mà Giáo hội mang lại trong những ngày vui cũng như trong các ngày buồn”.
“Các tín hữu đích thực không bao giờ đặt một tầm quan trọng quá mức đối với cuộc đấu tranh cho việc tái tổ chức các hình thức của giáo hội. Họ sống theo với những gì Giáo hội luôn có. Nếu người nào muốn biết Giáo hội thực sự là gì, thì chính họ phải đi xem. Giáo Hội không phải là nơi chúng ta tổ chức, nơi chúng ta cải cách, nơi chúng ta lãnh đạo; nó hiện diện trong những người tin tưởng với sự đơn giản và nhận được trong đó món quà của đức tin, điều đó trở thành cho họ một nguồn sống”.
Đối với Đức Joseph Ratzinger, Giáo hội sống từ cuộc đấu tranh của những người không phải là thánh để đi đến sự thánh thiện, nhưng cuộc đấu tranh chỉ mang tính cách xây dựng khi nó có được một tình yêu đích thực và chân thật. Một Giáo hội với các cánh cửa khép kín sẽ hủy hoại những người ở bên trong và Đức Joseph Ratzinger xem đây là một ảo tưởng khi cho rằng, bằng cách cô lập mình với thế giới bên ngoài thì sẽ làm cho mình tốt hơn, vì đó cũng là một ảo tưởng để tin vào một “Giáo hội của các Thánh”, bởi vì điều thực sự tồn tại là một “Giáo hội thánh” , vì “Chúa ban cho Giáo hội ơn thánh thiện mà không có một công đức nào về phần chúng ta”.

Giuse Nguyễn Tùng Lâm dịch (phanxico.vn)

CHÚA NHẬT XXIV THƯỜNG NIÊN - B

Những nhà đạo đức hôm nay dường như không bằng lòng với cách suy nghĩ và hành động của đa số các bạn trẻ về tôn giáo. Bởi vì cách biểu hiện hành vi thờ phượng của họ có vẻ phàm tục nhiều hơn là thánh thiêng.
Nếu hỏi họ lý do nào bạn tới Nhà Thờ và Chùa Chiền, ta sẽ nhận được nhiều câu trả lời đại loại như: “đi nhà thờ, chùa để gặp gỡ nhiều người, đi lễ để có dịp mặc áo mới, tích cực một chút là đến nhà thờ thấy tâm bình an hơnNgược lại có người lại bảo theo đạo là tại tâm. Đi lễ đi chùa không quan trọng mà quan yếu là sống tốt là được . . .Họ cho rằng theo đạo làm chi, phải đi lễ hằng ngày, hằng tuần, ngủ cho sướng. Và theo đạo làm chi để bị ràng buộc bởi quá nhiều lề luật. . .
Có một lần nói chuyện với một người bạn, tôi hỏi: “Theo bạn, tôn giáo nào tốt nhất?”.
Tôi nghĩ bạn ấy sẽ nói: “Thiên Chúa giáo” là tốt nhất. Nhưng anh bạn ấy trả lời: “Tôn giáo tốt nhất là tôn giáo đưa anh đến gần Đấng Tối Cao nhất. Là tôn giáo biến anh thành con người tốt hơn”. 
Quả thực, một tôn giáo tốt là phải biến các môn sinh thành những con người biết thương cảm hơn, biết theo lẽ phải hơn, biết từ bỏ hơn, dịu dàng hơn, nhân hậu hơn, có trách nhiệm hơn, có đạo đức hơn.
Hôm nay Chúa Giê-su hỏi các môn đệ và cũng là hỏi từng người chúng ta: “Còn anh em, anh em bảo Thầy là ai?”. Chúa Giêsu vẫn tôn trọng tự do của các môn đệ. Ngài vẫn hằng tôn trọng tự do của chúng ta hôm nay. Ngài mời gọi chứ không ép buộc. Nhưng đã tin theo Ngài thì phải từ bỏ, phải hy sinh vác thập giá, phải đi qua cửa hẹp và phải sống thanh thoát với của cải trần gian. Nghĩa là Ngài vẫn đòi hỏi chúng ta phải sống vượt lên trên nhu cầu thể xác tầm thường, phải sống làm chủ bản năng của mình bằng hy sinh, khổ chế để sống như những con người tự do đích thực. Không bị những đam mê danh lợi thú ràng buộc. Không bị những cám dỗ tội lỗi làm mất lương tri, mất phẩm giá cao qúy của con người.
Đây là đòi hỏi của Tin mừng nhưng lại vượt sức của con người, nếu không có ơn Chúa thì con người sẽ khó có thể vượt qua những đòi hỏi gắt gao này. Phêrô và các môn đệ đã nhìn thấy Thầy là Chúa, là Đấng hằng sống và các ông còn hiểu rằng: “ai bước đi theo Thầy sẽ không phải chết đời đời”. Đây là điều để các ngài dám đánh đổi cuộc đời này để đổi lấy hạnh phúc bất diệt đời sau. Các ngài đã dám khước từ vinh hoa phú qúy đời này để lãnh triều thiên vinh hiển noi quê trời.
Vâng cuộc đời này sẽ đi qua. Tiền tài, danh vọng, lạc thú tất cả chỉ là phù vân. Cái chết sẽ làm chúng ta đoạn tuyệt tất cả. Nhưng cuộc đời không dừng lại ở cái chết. Cái chết là ngưỡng cửa mở ra sự sống vĩnh cửu. Và ở cõi đời đời con người đau khổ hay hạnh phúc lại tuỳ thuộc ở cuộc đời hôm nay. Vì thế, nếu bạn chọn sự sống đời đời phải từ bỏ tham sân si, từ bỏ mọi đam mê bất chính. Từ bỏ đòi hy sinh, đòi khổ chế để vượt thắng cám dỗ. Các tông đồ đã vượt thắng tất cả vì tin rằng Chúa là Đường là sự thật, là sự sống. Các Ngài đã từ bỏ mọi sự để theo Chúa, còn chúng ta có dám vì sự sống bất diệt ngày mai bên Chúa để can đảm từ khước những đam mê bất chính, những bon chen danh lợi thú để sống theo giáo huấn của Chúa hay không? Hạnh phúc hay đau khổ còn tuỳ thuộc vào chọn lựa của chúng ta hôm nay?
Ước gì chúng ta có cái nhìn đức tin như Phêrô để làm chứng cho thế giới hưởng thụ hôm nay về một cuộc sống hạnh phúc trường sinh mai sau. Xin cho những người tin vào Chúa biết sống biểu lộ niềm tin của mình qua đời sống công bình, bác ái và yêu thương. Amen
Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

ĐỔNG HÓA

Thường có sự thái quá trong tiến trình đồng hóa khiến bản thân không thể kiểm soát được cảm xúc tiêu cực của mình. Điều này đã xảy ra những vụ gây rối loạn từ những khán giả quá khích. 

Trong bất cứ hành động nào của con người, ai cũng luôn nhắm về một đích đến nào đó, hẳn nhiên đích đến ấy không dừng lại ở một ý tưởng mơ hồ nhưng luôn tạo ra trong trí mỗi người một khuôn mẫu. Một khi đạt được mục tiêu, chúng ta đã hoàn thành một tiến trình đồng hóa (identification). Chẳng hạn, trong hoạt động trí thức, nếu muốn lấy nhà khoa học Thomas Edison làm khuôn mẫu, bạn sẽ nỗ lực đặt ra những chỉ tiêu để đạt đến những thành công như ông, khi đó, bạn đang thực hiện một tiến trình đồng hóa, nghĩa là trở nên giống cách nào đó với nhà khoa học đại tài. Mặc dù, thuật ngữ này được dùng nhiều trong tâm lý học nhưng chúng được ứng dụng khá phổ biến và phổ quát trong những gì liên quan đến tiến trình phát triển toàn diện con người.

Một khi nhắc đến đội Việt Nam trong Cup bóng đá U-23 Châu Á năm 2018, có lẽ trong ký ức chúng ta còn sống động những cảm xúc vui tươi, phấn khởi và tự hào về đội nhà khi đột phá bước vào trận chung kết, điều mà đội bạn Thái Lan từng ước ao. Có nhiều đối tượng cần bàn đến để chúng ta nhận ra tiến trình đồng hóa. Nếu bạn là một cầu thủ bóng đá trẻ thì biến cố chinh phục đỉnh cao đầy ngoạn mục của đàn anh không những tạo nên một làn sóng tích cực và phấn khích trong giới bóng đá chuyên nghiệp mà còn để lại một áp lực khá lớn cho bạn. Lúc này những anh hùng sân cỏ ấy sẽ là khuôn mẫu cho bạn tiến bước trong tương lai. Tiến trình đồng hóa ở đây được hiểu như một động lực giúp bạn hành động. Nếu đơn giản bạn chỉ là một khán giả hâm mộ môn thể thao vua thì những trận thi đấu tranh tài ấy đã lôi kéo bạn cùng sống với các cầu thủ trên sân bóng để cùng buồn khi đội mình thua và vui khi đội ta thắng, đó là một sự đồng hóa về mặt cảm xúc (có khi fan hâm mộ phải nghẹt thở hay ngất xỉu trong lúc thưởng thức thần tượng của mình biểu diễn). Việc đồng hóa cảm xúc này có thể thăng hoa trong khoảnh khắc rồi tắt lịm theo thời gian nhưng cũng có thể chúng trở thành cơ hội giúp bạn thay đổi cách đánh giá về mặt chuyên môn và đẳng cấp của đội U-23 Việt Nam nói riêng và giới bóng đá chuyên nghiệp nói chung.
Thường có sự thái quá trong tiến trình đồng hóa khiến bản thân không thể kiểm soát được cảm xúc tiêu cực của mình. Điều này đã xảy ra những vụ gây rối loạn từ những khán giả quá khích. Thay vì thưởng thức các trận bóng đá từ những pha chuyền bóng và ghi bàn siêu phẩm để giải trí sau những ngày làm việc mệt mỏi, người ta lại tạo thêm những áp lực từ nhiều phía khiến bản thân trở nên bạo động, và một khi mất kiểm soát về lời nói cũng như hành động, họ tự đánh mất tư cách của mình từ những chuyện thành công hay thất bại của ai đó, chẳng liên quan gì đến mình. Đó là sự tha hóa hơn là một tiến trình đồng hóa lành mạnh.
Nếu trong tiến trình đồng hóa đòi buộc phải có mô phạm giúp chủ thể noi theo thì trong giới trẻ, người ta thường nói đến thần tượng như những người thành công trong mọi lãnh vực đã đạt đến đỉnh cao nào đó nay trở thành tấm gương phấn đấu cho các bạn trẻ “học đòi”. Nếu có ai biết nhìn lên những khuôn mẫu đó hầu giúp mình nỗ lực và thăng tiến trong tương lai thì thành công cũng sẽ vẫy tay chào đón một ngày gần đây, bằng không chỉ là một hình thức xu thời của những kẻ đua đòi lấy vương miện vinh quang ảo làm mũ chiến đội đầu, không ngờ nó lại hóa thành một thứ vòng kim cô của Tôn Ngộ Không khiến kiềm tỏa sức vươn lên và năng động của chính mình. Ngày nay, chúng ta còn thấy những chương trình hát và nhái giống thần tượng với tiêu chí ai càng ca hát và tạo phong cách trình diễn giống thần tượng nhất sẽ được điểm cao. Vô hình trung, xã hội muốn tạo ra những bản sao “lỗi thời” mà đánh mất đi tính cá vị độc đáo của mỗi người. Ở đây chúng ta cần ghi nhận lời cảnh báo của tác giả John Mason: “Sinh ra là một bản thể đừng chết đi như một bản sao”.
Việc đồng hóa này cũng được áp dụng cụ thể trong lĩnh vực chính trị. Lịch sử nhân loại đã ghi lại những tấm gương vĩ đại trong việc dấn thân phục vụ đất nước tiến lên về nhiều mặt trong đời sống con người. Những mẫu gương ấy cũng được một số người ngưỡng mộ và noi theo. Tuy nhiên, có một số người cũng có công với đất nước dân tộc nhưng chuyện đời tư bị nhiều người phanh phui bêu diếu, thế mà, có chế độ tuyên truyền khẩu hiệu: Học tập theo gương đạo đức của vị này vị khác. Chúng ta cần nhìn nhận đúng giá trị của tư tưởng hay giá trị đạo đức xét về hành vi cụ thể của một người. Là con người, ai cũng có những mặt mạnh và mặt yếu. Chúng ta cần lượng giá để có thể đồng hóa tùy theo mức độ mang lại thiện ích cho bản thân. Và điều lưu ý trong việc đồng hóa này là không ai được quyền áp đặt bất cứ sự gì lên người khác khiến mỗi người mất đi sự tự do chọn lựa cho mình một gương mẫu hay mục đích sống.
Hơn nữa, chúng ta cũng không thể phủ nhận vai trò của việc đồng hóa trong đời sống tâm linh của con người. Trong truyền thống tâm linh và các tôn giáo, việc đồng hóa được hiểu như một cuộc tiếp bước theo linh đạo nào đó, đúng hơn, là một sự đồng hóa với một “Đấng” vĩ đại; mà đỉnh cao là cuộc nhiệm hiệp, nói nôm na là để ta nên một với Đấng ta tin. Tuy nhiên, với một số truyền thống tâm linh hay có tôn giáo, vẫn tồn tại giáo lý về  ngã mà một khi con người đồng hóa và đồng nhất với Đấng ấy, họ sẽ bị hòa tan như nước vào đại dương; cuối cùng chỉ còn cái bao la (Đại ngã). Điều mà các triết gia muốn cảnh báo và đánh thức chúng ta kẻo sa vào cạm bẫy đánh mất chính mình thì với giáo lý vô ngã, người ta tự đưa mình vào một cuộc vong thân không những ở đời này mà cả đời sau.
Có thể nói, Kitô giáo tránh được vòng xoáy của tính logic này. Thật vậy, Giáo hội mời gọi mọi con cái dùng các phương thế thích hợp để mỗi ngày nên “đồng hình đồng dạng” với Đức Kitô. Đây đích thực là một cuộc đồng hóa theo nghĩa tinh thần, nghĩa là mỗi người bước theo con đường Đức Kitô đã đi, sống như Người nhưng không câu nệ đến mức rập khuôn mà làm mất đi tính năng động và sáng tạo trong đời sống mình. Nói cách khác, mỗi người được mời gọi sống nên một tinh thần với Đức Kitô; từ đồng hóa đến đồng nhất nhưng tôi vẫn là tôi và Chúa vẫn là Chúa. Sự nên một với Chúa chỉ được hiểu đúng đắn khi chúng ta kết hiệp với Người hầu sống phong nhiêu và làm triển nở tính toàn diện của đời sống cá nhân. Và đạt đến độ sung mãn ở đời sống vĩnh cửu. Như vậy, bản ngã hay cái tôi của mỗi người có thể đạt đến độ sung mãn trong Đức Kitô mà không qua một cuộc “xóa mình” vô ngã. Có thể nói, đây là một trong những nét chấm phá độc đáo của Kitô giáo nhằm giải thích đời sống các thánh sau khi chết; các ngài vẫn là mình, tôi vẫn là tôi trong Đức Kitô.
Nếu hiểu đồng hóa là một tiến trình lột xác để nên giống khuôn mẫu nào đó được chính mình đề ra và dõi theo thì trong mọi lãnh vực từ thể thao, giải trí, nghệ thuật, chính trị…đến đời sống tâm linh đều mang dấu vết của kết quả cuộc đồng hóa mà mỗi người tự do bước vào. Tất cả đều được năng động và sáng tạo miễn sao không làm mất đi bản sắc độc đáo của mỗi người. Có thế, dù chúng ta đang đứng ở vị thế nào vẫn luôn tỏa sáng trong mức độ khao khát dấn thân hoàn toàn và triệt để hầu đạt đến đích là chính Đức Kitô.

EYMARD An Mai Đỗ O.Cist

7 GỢI Ý DÀNH CHO NGƯỜI CÔNG GIÁO KHI ONLINE

Ngày nay, việc đề cập tới sự hiện diện của các tín hữu công giáo trên internet vô cùng quan trọng. Vài năm trước, truyền hình và đài phát thanh đã là những phương tiện phổ biến của truyền thông. Nhưng hiện nay, nó không còn tách biệt mà đã hoà thành một: internet.
Vào năm 2009, khi nói về truyền thông xã hội, Đức Bênêđictô XVI thúc giục các bạn trẻ: “Các con thân mến, cha mời gọi các con hãy giới thiệu cho nền văn hoá nơi môi trường mới của truyền thông và công nghệ thông tin những giá trị mà các con xây dựng cuộc sống vào nền”
“Các con thân mến, Cha mời gọi các con giới thiệu những giá trị cuộc sống mà bản thân đã xây dựng đến văn hoá của môi trường mới, đó là môi trường của truyền thông và công nghệ thông tin”
Internet không còn được đề cập như một công cụ cho việc loan báo Tin Mừng nữa, nhưng là một môi trường, một không gian chung mà nơi đó tất cả chúng ta gặp gỡ. Cho nên, 7 gợi ý mà chúng tôi chia sẻ sau đây rất quan trọng để ghi nhớ. Chúng sẽ giúp bạn trau dồi thêm kinh nghiệm cá vị nơi phương tiện xã hội và mang sứ điệp của Đức Giêsu đến với nhiều thân hữu của bạn.
  1. Đưa ra chứng tá về đức tin của bạn


Chìa khóa đối với điểm này luôn là xây dựng. Một Giáo Hội mà xây dựng là một Giáo Hội gợi lên Vương quốc của Đức Kitô trên trần thế này. Chứng tá đức tin của một người được thông truyền tới những người khác sẽ phát toả ra ánh sáng. Cách chung, không quá phổ biến khi một bạn trẻ quyết định tuyên xưng công khai về đức tin của họ từ đó họ sẽ chỉ nhận lại sự tra vấn hay chỉ trích. Nhưng điều ấy chẳng hề gì.  Những công kích cần luôn được đón nhận với giáo huấn của Đức Giêsu: tình yêu. Cũng có lúc chúng ta sẽ không biết trả lời những chỉ trích hay tấn kích đó như thế nào – ấy cũng là chuyện bình thường. Chúng ta không biết tất cả về nó, nhưng chúng ta có thể luôn khiêm nhường chia sẻ một số điều tương tự như: “tôi không thực sự biết, nhưng tôi sẽ tìm hiểu nó”. Chứng tá đời sống chân thực của chúng ta sẽ dẫn tha nhân tới sự nắm bắt “một số điều nào” đó mà người Kitô hữu có được, đó là Đức Giêsu Kitô. Thiên Chúa luôn ở trong điểm cốt lõi việc rao giảng của chúng ta. Đừng sợ để nói về Thiên Chúa nơi phương tiện xã hội của bạn! hãy mạnh dạn chia sẻ đức tin của mình với những người khác!
Đoạn Kinh Thánh gợi ý: 2 Tm 1, 8
  1. Hãy nói những lời mang tính xây dựng


Việc có đời sống trong môi trường online sẽ đem tới những phê phán, quan điểm, bình luận và những phản ứng chẳng khi nào cùng. Sứ điệp của chúng ta không luôn dễ dàng được đón nhận. Đôi khi, chúng ta còn bị “tấn công”, và tôi nói “bị tấn công” trong ngoặc kép là vì tôi tin rằng những tình huống như vậy có thể lại trở thành những cơ hội. Quả thế, mọi cuộc tấn công hay phản bác là một cơ hội để cho thấy chúng ta là ai, cũng là dịp để nói với những người xung quanh chúng ta rằng chúng ta yêu mến họ, cơ hội để trở nên những Kitô hữu đích thực trong lời nói mang tính xây dựng. Điều này không khó, nhưng đòi hỏi một sự khiêm nhường và phản tỉnh sâu xa, vì chỉ trong một lúc đơn độc, phản bác có thể kích động cơn giận của chúng ta, khiến chúng ta đáp lại với một thái độ không phải là một Kitô hữu nữa. Chúng ta cần dừng lại và suy nghĩ những thứ đằng sau, đánh giá phản bác ấy, nhớ lại tấm gương của Đức Kitô và sau đó mới hành động. Thánh Alberto Hurtado SJ, đã từng nói: “trong mọi sự, yêu mến và phục vụ”, điều này cũng nên hiện diện trong đời sống của chúng ta, nơi mà tình yêu đưa chúng ta vươn tới.
Đoạn Kinh Thánh gợi ý:  Eph 4, 29-32
  1. Nâng đỡ những ai nản lòng


Theo kinh nghiệm bản thân, tôi phải nói rằng điểm này mang tính chính yếu. Ngay khi chúng ta bước vào những ứng dụng phương tiện xã hội hay trang mạng, chúng ta bị dội lại bởi tất cả các loại thông tin, tệ là nhiều trong số đó lại tiêu cực, bộc lộ sự chán nản hay mệt mỏi trong cuộc sống. Chúng ta có thể làm gì đây? Thánh Phanxicô Assisi từng cầu nguyện: “Ôi Thần Linh thánh ái, xin giúp con để con không quá tìm ủi an cho bằng an ủi tha nhân, không tìm được hiểu biết nhưng mong hiểu biết người, không tìm mến yêu nhưng khao khát yêu mến…”. Hướng mối quan tâm của chúng ta vào những người khác chính là hành vi của người Kitô hữu. Nói chung, phương tiện xã hội và Internet sẽ luôn là một bài tập mạnh mẽ để củng cố đức tin, nâng dậy người chán nản, an ủi người khổ đau, chia sớt với người ngã lòng và trao ban niềm hy vọng cho những người thất vọng. Nhưng bạn phải có một trái tim mạnh mẽ để chính mình khỏi rơi vào sự chán nản. Hãy thực hiện trong tâm thế của một Kitô hữu trong phòng luyện tập của đức ái!
Đoạn Kinh Thánh gợi ý: Gv 2, 1-6
  1. Tránh những cuộc bàn luận vô bổ


Một dấu chỉ của sự tôn trọng và khiêm nhường là lắng nghe khi người khác nói và giữ im lặng khi bạn không biết câu trả lời. Là một Tín hữu không có nghĩa là có mọi câu trả lời. Có khi, lời khuyên khả dĩ nhất lại là giữ thinh lặng và cách tốt nhất để bảo vệ Đức tin cũng là im lặng. Đó là lý do, nếu bạn không biết về một chủ đề, điều tốt nhất phải làm là giữ thinh lặng và tránh đi những cuộc bàn luận vô nghĩa vốn vì sự thiếu kiến thức sẽ chẳng đưa tới đâu cả. Tuy vậy, bất cứ khi nào có thể, chúng ta cần nỗ lực để đào sâu Đức tin của mình và tìm hiểu thông tin, cả những tin tức mới nhất liên quan đến Giáo Hội, hầu tránh nắm bắt thụ động. Hãy luôn chân thành và khiêm nhường. Chính khi nói rằng: ”tôi không biết”, “tôi chẳng hay”, “tôi thành thực không rõ về chủ đề cụ thể đó” sẽ luôn cho thấy sự khiêm nhường.  Phần còn lại dành cho Thiên Chúa. Vũ khí mạnh mẽ nhất mà người tín hữu Công Giáo chúng ta có thể sử dụng là tình yêu, nhờ yêu mến chúng ta sẽ chinh phục được.
Đoạn Kinh Thánh gợi ý: Tt 3, 9-9
  1. Chia sẻ kho tàng của chúng ta: Đức Giêsu


Một tấm gương sáng biến đổi giới công giáo bết bao! Họ đã từng gặp gỡ diện đối diện với Đức Kitô và khám phá ra Người như một kho tàng, như kho báu của họ. Như dụ ngôn của Đức Giêsu trong Tin Mừng: “Nước Trời lại giống như kho tàng ẩn giấu trong một thửa ruộng; người kia tìm thấy liền giấu lại và vui mừng đi bản tất cả những gì ông có mà mua cho được thửa ruộng ấy.” (Mt 13, 44). Họ đã để lại mọi sự mà theo Đức Kitô. Họ có được kho tàng đích thực trong đời sống của họ. Một kho tàng mà chúng ta có thể giữ cho chính mình, hay một kho thàng mà được chia sẻ. Đôi khi, chúng ta có thể mang sứ điệp của tình yêu mà chẳng cần lời nói ”vì chúng ta là hương thơm của Đức Kitô dâng lên Thiên Chúa”” (2 Cr 2, 15).
Hãy thưởng nếm Đức Kitô. Lòng chúng ta sẽ trở nên vui mừng xiết bao khi chúng ta mang Đức Giêsu đến với những người khác!
Đoạn Kinh Thánh gợi ý: Rm 10, 14-17.
  1. Đừng đưa tới một đời sống hai mặt Online


Vấn đề nảy sinh khi chúng ta đưa ra một cuộc sống “xã hội” quá phô trương hay khoe khoang trên Internet. Chúng ta có thể biểu lộ về chính mình như là những môn đệ của Đức Giêsu, những Kitô hữu chân thật, cuộc sống trọn vẹn và đời sống cầu nguyện sâu xa, trong khi cuộc sống thực lại chỉ là những mảnh vụn của đức tin đó. Chúng ta tiệc tùng vào mỗi cuối tuần và làm những điều trái với Đức tin của mình. Có khi, chúng ta tin. Khi khác, chúng ta bỏ bê. Chúng ta nói “được” và sau đó lại chối bỏ. Ngày nay, chúng ta là những cá nhân công khai, đặc biệt là những Kitô hữu (vốn thường xuyên bị dò xét). Nếu trên phương tiện xã hội bạn được xem như một người đạo đức vốn dấn thân cho Thiên Chúa, nhưng trong cuộc sống hàng ngày bạn lại say sỉn và “sống cuộc đời” như thể không có ngày mai….quả là không đúng. Một cuộc sống hai mặt không chóng thì chày cuối cùng cũng sẽ đưa một người xa rời đức tin… Là chứng nhân của Đức Giêsu ấy là sống chân thật, luôn sống hội nhất.
Đoạn Kinh Thánh gợi ý: Cl 3, 12-15.
  1. Mang ánh sáng đến cho tha nhân

Sứ mạng của chúng ta thường là “phải trở nên ánh sáng giữa đêm đen”. Cách này hay cách khác, chúng ta nối dài cánh tay của Đức Giêsu, không phải trong việc tin rằng mọi sự trên thế gian này là xấu hay sai khuấy đâu.
Chúng ta làm sáng nhân loại bằng lời nói, hành vi, cử chỉ, tư tưởng của mình và qua chính chúng ta nữa. Nhưng để trao ban ánh sáng, chúng ta ở trong ánh sáng. Việc sống đời sống “tối tăm” trong khi là một người Công Giáo thì hẳn là không mang ánh sáng đến với bất kỳ ai được rồi. Nhưng cần luôn nhớ rằng, Đức Giêsu để lại cho chúng ta Các Bí Tích, đặc biệt là Bí Tích Thánh Thể và Bí Tích Hoà Giải để thắp lại ngọn lửa bên trong chúng ta. Các Bí Tích ấy có thể đưa chúng ta trở về với ánh sáng, hồi phục chúng ta từ trong tội lỗi, để sống trong Đức Kitô. Đừng sợ lãnh nhận trở lại các Bí Tích, và bạn sẽ là tia sáng cho người khác trong mọi giây phút trong cuộc đời bạn.
Đoạn Kinh Thánh gợi ý: Mt 5, 14-16.
Trong kỷ nguyên số, một chứng tá đích thực sẽ là một điều gì đó để bạn bè của bạn tựa cậy. Điều tốt thì lan toả. Điều tốt lan truyền tự trong chính nó. Nếu chính mỗi người chúng ta dấn thân mình để sống theo Tin Mừng, nếu tất cả chúng ta trao đi một chút thôi, thì chúng ta sẽ nhận được nhiều chừng nào và biến đổi cả thế giới nữa. Trong một đoạn tweet, ĐTC Phanxicô đưa ra một sứ điệp sâu xa này: “đừng đánh giá thấp giá trị của gương sáng, vì nó nắm sức mạnh còn hơn cả ngàn lời nói, hơn cả ngàn cái “like” hay “retweet”, hơn cả ngàn video ở trên You Tube vậy” (23.02.2017). Thực vậy, một chứng tá chân thực của đời sống Kitô hữu, chân thật, mộc mạc, chân thành và hùng hồn sẽ thay đổi thế giới. Bạn muốn trở thành một phần của sự thay đổi này không? Hãy ghi nhớ 7 lời khuyên này, tiếp tục và làm mới lại. Giáo Hội cần bạn, Chúa Kitô cần bạn…tất cả chúng tôi cần bạn!
Nguồn: https://catholic-link.org/7-important-tips-catholic-online/
Chuyển ngữ: Joseph Trần Ngọc Huynh, S.J.(dongten.net)