BỔN MẠNG THÁNG 6


THÁNG 6


NGÀY
LỄ
QUAN THẦY

04.06
Lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống
*Dì Nhi
13.06 
Lễ Thánh Antôn Pađôva, Lm, TSHT.

* Chị Dung

24.06 
Lễ Sinh nhật Gioan Tẩy Giả.
* Chị Hoa
29.06
Lễ Thánh Phêrô và Phaolô, TĐ.
* Chị Thật
*Chị Thiều



 

Lễ giỗ cha mẹ chị em

TƯỞNG NHỚ VÀ CẦU NGUYỆN
NGY
LỄ GIỖ

05.06

Ông cố Gioan Baotixita – Thân phụ Dì Nga

30.06

Ông cố Anrê- Thân phụ Dì Thủy.


HÃY NHÌN XUỐNG ĐỂ THẤU HIỂU VÀ SẺ CHIA

Thượng Đế cho ta cái cổ không những để ta ngước lên trên phấn đấu mà còn để ta nhìn xuống để thấu hiểu, chia sẻ với những mảnh đời còn khó khăn, bất hạnh.

Xã hội phát triển, đồng nghĩa đời sống vật chất và tinh thần con người ngày càng được nâng lên.  Tuy nhiên, nhiều người trong chúng ta lại không cảm thấy hạnh phúc dù họ không hề thiếu thứ gì.  Họ khó chịu, mệt mỏi khi gặp chuyện không vừa ý, khi thua kém người khác hay khi không được thỏa mãn điều gì đó,… và thường nghĩ rằng mình là người bất hạnh nhất, cảm thấy trên đời không ai khổ bằng mình.

Vậy nếu bạn cảm thấy mình là người bất hạnh nhất thì ai sẽ là người hạnh phúc nhất?  Câu trả lời là chẳng có ai!  Bởi cuộc sống này không có điều gì là toàn mỹ, không có gì là toàn nhất cả.  Được cái này thì mất cái kia!  Hãy nhìn rộng ra và làm vài phép so sánh, bạn sẽ thấy mừng vì mình chưa phải người bất hạnh nhất đâu.

Nếu bạn cảm thấy việc học đối với bạn quá nhàm chán, luôn là một gánh nặng và bạn muốn bỏ cuộc thì hãy nhìn sang những đứa trẻ trong lớp học tình thương hay những em nhỏ sáng đánh giày, tối học trong lớp bổ túc văn hóa, chắc chắn bạn sẽ rút lại ý định bỏ học của mình.

Cuộc sống này không có điều gì là toàn mỹ, không có gì là toàn nhất cả. Hay khi bạn cảm thấy căn nhà mình ở quá “ngột ngạt”, không đủ rộng lớn đối với mình thì hãy thử sống trong khu ổ chuột để biết cảm giác thiếu thốn, ngột ngạt thật sự nó như thế nào.

Cảm giác bị ba mẹ mắng thật không dễ chịu chút nào!  Nhưng liệu có bằng cảm giác của người không còn ba mẹ la rầy hay phải chứng kiến gia đình “mỗi người một nơi” không?  Bạn có thể tự trả lời được.  Còn nhiều điều, nhiều điều khác lắm nhưng chỉ qua vài ví dụ như vậy cũng có thể thấy ta vẫn còn sung sướng hơn nhiều người.

Hôm trước tôi có xem một đoạn phóng sự trên TV về tình hình chiến sự tại Syria, một phóng viên đã hỏi những người tị nạn một câu như thế này :

– Nếu được ước, các anh sẽ ước gì?

Tất cả đều trả lời :

– Chúng tôi chỉ muốn kết thúc chiến tranh, chúng tôi chỉ muốn trở về nhà sống cuộc sống yên bình.

Trong khi chúng ta mãi lo nghĩ làm sao để sống giàu có, phủ phê thì những người tị nạn Syria chỉ mong ước đất nước kết thúc chiến tranh để có thể bình yên trở về nơi “chôn rau cắt rốn” của mình.  Thế mới biết, trong lúc khó khăn, nguy hiểm thì điều chúng ta cần nhất chính là bình yên thật sự.

Bạn tôi có lần kể cho tôi nghe chuyện về một ca sĩ hát nhạc cổ điển rất nổi tiếng.  Cô từng kết hôn với một người chồng giàu có và rất hạnh phúc.  Một hôm, cô đến một quốc gia láng giềng để trình diễn, và đêm trình diễn đó rất thành công.  Sau buổi diễn, khi cô bước ra khỏi nhà hát cùng với chồng và con trai, phóng viên điện ảnh liền đua nhau tới phỏng vấn.

Mọi người đều ca tụng và ngưỡng mộ người ca sĩ.  Họ ca ngợi cô vì cô đã nổi tiếng ngay sau khi tốt nghiệp đại học, lại được bầu là một trong mười người chơi nhạc cổ điển hay nhất trên thế giới ở tuổi 25.  Một số người ca ngợi rằng cô có chồng giàu, làm chủ một công ty rất lớn và có một con trai rất xinh xắn, luôn luôn mỉm cười.

Trong khi mọi người nói những lời có cánh, người ca sĩ chỉ lắng nghe.  Sau đó, cô bắt đầu nói rất chậm rãi: “Trước hết tôi muốn cám ơn tất cả mọi người vì lời ca ngợi về tôi và gia đình tôi, và tôi hy vọng tôi cũng qúy mến những điều này như các bạn.  Tuy nhiên, các bạn chỉ thấy một phần và đã không nhìn thấy những phần khác.  Sự thật là, đứa con trai xinh xắn của tôi mà các bạn nói rằng luôn luôn tươi cười thật ra bị câm.  Ngoài ra, bé còn một người chị ở nhà cũng đang mắc bệnh tâm thần, cháu bị giữ trong căn phòng chắn bằng các thanh sắt trên cửa sổ năm này qua năm khác.”

Nghe cô ca sĩ nói, đám đông im lặng nhìn nhau.  Cô ca sĩ tiếp tục nói một cách bình tĩnh: “Ðiều này cho chúng ta biết những gì?  Tôi tin rằng chỉ có một lời giải thích, đó là Thượng Đế ban tình thương cho mọi người rất công bằng.”

Câu chuyện của cô ca sĩ cho ta thấy Thượng Đế rất công bằng bởi trong vũ trụ chúng ta đang sống luôn tồn tại một pháp lý: có được, có mất.

Con người ta thường dễ sa đà vào những thứ phù phiếm mà thường bỏ quên những thứ đáng quý ở thực tại.  Ước mơ, khát khao sống tốt hơn là chính đáng nhưng chẳng may không đạt được cũng đừng quá buồn bởi còn nhiều người khó khăn hơn gấp vạn lần ta. Hãy mở lòng ra, nhìn xung quanh với ánh mắt từ bi và bao dung, sẽ biết rằng ta còn may mắn hơn rất nhiều người, và đó cũng là một lý do để ta cảm thấy thêm yêu đời.

Thượng Đế cho ta cái cổ không những để ta ngước lên trên phấn đấu mà còn để ta nhìn xuống để thấu hiểu, chia sẻ với những mảnh đời còn khó khăn, bất hạnh.


Hoàng An

ĐIỆN THOẠI DI ĐỘNG VÀ VIỆC THAM DỰ CÁC NGHI THỨC TÔN GIÁO

Một hành động quá dễ để chúng ta nhấc điện thoại lên nghe. Thế nhưng chúng ta lại quên mất rằng, chúng ta đang nghe điện thoại ở đâu?

Cùng với Internet thì điện thoại di động cũng là một trong những thành tựu truyền thông mang tính đột phá trong xã hội văn minh. Không ai có thể phủ nhận tính năng ưu việt của chiếc điện thoại di động về sự tiện lợi khi người ta có thể dùng mọi lúc, mọi nơi, giúp con người trao đổi thông tin một cách gián tiếp nhưng vẫn đảm bảo được việc truyền tải thông điệp khi giao tiếp.
Phải nói rằng, thời đại ngày nay, điện toại di động là một trong những phương tiện truyền thông giao tiếp mang tính phổ cập và giúp con người gần gũi nhau hơn. Tuy nhiên, ngoài những ưu điểm thì những hạn chế của chiếc điện thoại di động cũng luôn song hành; nhất là về hành vi và văn hóa của người sử dụng đã và đang gây ra những bức xúc trong đời sống xã hội. 
Lời bàn
Trong khuôn khồ bài viết này, chỉ bàn đến hành vi sử dụng điện thoại khi tham dự Thánh lễ hay tham dự các Nghi thức Công giáo. Xin gọi chung là tham dự Thánh lễ. Qua đó, thảo luận về thái độ của người sử dụng điện thoại di động khi đến nhà thờ từ những góc nhìn về hành vi và văn hóa.
• Thứ nhất, người sử dụng điện thoại di động để điện thoại ở nhà, tắt nguồn hoặc điều chỉnh điện thoại của mình ở chế độ im lặng khi tham dự Thánh lễ:
Nhóm hành vi này thể hiện mức độ văn hóa ứng xử của người sử dụng điện thoại rất cao, được xem là kỹ năng ứng xử đúng mực với mọi người chung quanh, họ đã tự làm đẹp thêm hình ảnh của chính mình khi tôn trọng mọi người trong không gian tôn giáo - một không gian mà sự tĩnh lặng luôn là một tiêu chí được quan tâm hàng đầu. 
Khi người sử dụng điều chỉnh điện thoại ở chế độ im lặng trong lúc tham dự Thánh lễ thì từ máy của mình, họ vẫn tiếp nhận được 100% những nguồn thông tin như cuộc gọi nhỡ, tin nhắn và họ có thể kiểm tra lại ngay sau Thánh lễ, sau đó nếu cần thiết thì họ sẽ xử lý những thông tin cá nhân của mình.
• Thứ hai, người sử dụng điện thoại di động điều chỉnh điện thoại ở chế độ rung khi tham dự Thánh lễ:
Thoạt nhiên, tưởng chừng như hành vi này là hành vi có ý thức. Tức là người sử dụng điện thoại di động nhận thức được rằng khi vào nhà thờ thì không nên để âm thanh điện thoại. Tuy nhiên, khi chúng ta xem xét hành vi này ở hai cấp độ khác nhau thì hành vi này có thể được xem là hành vi vừa có ý thức vừa thiếu ý thức:
- Cấp độ thứ nhất, khi có tín hiệu, máy điện thoại báo rung nhưng chủ máy không trả lời. Đây cũng có thể được xem là hành vi khá tích cực vì không làm ảnh hưởng đến những người xung quanh khi tham dự Thánh lễ. Tuy nhiên, khi máy báo rung sẽ làm cho chính bản thân họ bị phân tâm trong Thánh lễ.
- Cấp độ thứ hai, khi có tín hiệu đến, máy điện thoại báo rung và chủ máy trả lời theo những cách thường thấy là nhắn tin phản hồi, trả lời trực tiếp với giọng “nho nhỏ” hoặc ra ngoài nhà thờ để nghe. Hành vi này sẽ gây ra sự chú ý cho những người xung quanh và gây tác động đến sự nghiêm trang trong nhà thờ.
• Thứ ba, người sử dụng điện thoại di động để điện thoại ở chế độ bình thường khi tham dự Thánh lễ:
Hành vi này tất nhiên bị xem là hành vi thiếu ý thức. Việc để điện thoại ở chế độ bình thường khi tham dự Thánh lễ rất dễ gây ra sự phiền phức cho mọi người xung quanh. Âm thanh của chiếc điện thoại của ai đó bất chợt vang lên sẽ làm cho không gian chung trong nhà thờ bị ảnh hưởng, phá vỡ sự trang nghiêm và những người đang dự lễ bị phân tâm do tập trung chú ý vào chủ nhân của chiếc điện thoại đang đổ chuông, từ đó sẽ làm cho không khí của Thánh lễ thiếu đi sự nghiêm trang cần thiết.
Những cảnh huống thực tế mà người ta có thể chứng kiến trong nhà thờ khi chiếc điện thoại của ai đó đổ chuông:
- Có những người tỏ ra rất bình tĩnh dập máy nhưng lại không tắt nguồn và không lâu sau đó điện thoại của họ lại tiếp tục đổ chuông.
- Có những người nghe máy và trả lời tại chỗ hoặc bước ra khỏi nhà thờ để nghe máy. 
- Có những người dập máy, sau đó nhắn tin phản hồi.
- Hoặc có những người do kỹ năng sử dụng máy chưa thành thạo, nhất là dòng điện thoại cảm ứng nên bị động ở trạng thái lúng túng gây ra sự chia trí cho mọi người.
Và tất cả những hành vi nêu trên sẽ gây ra " hội chứng đám đông" mà biểu hiện bằng những lời xầm xì hay những cái nhìn ngao ngán của những người chung quanh.
Cho dù người sử dụng điện thoại trong nhà thờ có cách thức hành xử hoặc cố gắng biện minh về hành vi của mình như thế nào đi chăng nữa thì tựu trung, tất cả đều là những hành vi phản cảm mà thôi.
Chia sẻ
Với người Công giáo, Nhà thờ và những Thánh Tượng là biểu trưng của sự thiêng liêng nhất trong mỗi cộng đoàn giáo xứ, là nơi mọi người tề tựu tham dự việc cử hành các nghi lễ thờ phượng Thiên Chúa. Do đó, sự trang nghiêm luôn là yếu tố đã được mặc định và nằm lòng trong mỗi giáo dân.  
Quan điểm xã hội học cho rằng mỗi người là độc nhất vô nhị, là những cá thể khác biệt, không ai giống ai và xã hội luôn tồn tại dựa trên sự khác biệt đó. Dựa trên cơ sở lý luận này thì tôi, bạn và tất cả chúng ta luôn là sự khác biệt. Tuy nhiên, dù có lý luận theo cách nào đi nữa thì sự thật hiển nhiên là khi chúng ta đã là những tín hữu Công giáo thì chúng ta đều có một vị Cha chung duy nhất, là Thiên Chúa của chúng ta - Ngài là suối nguồn tình yêu và chúng ta cùng sống trong một cộng đoàn thờ phượng Ngài. 
Hành vi con người được hiểu như là một yếu tố mang tính xã hội và được hình thành trong quá trình hoạt động sống và hoạt động giao tiếp của con người. Như vậy, hành vi con người hoàn toàn có thể thay đổi được. Chúng ta chẳng ai là người hoàn thiện, và mỗi người trong chúng ta không ít thì nhiều luôn tồn tại những hành vi tiêu cực cần thay đổi để bản thân mỗi người chúng ta được trở nên tích cực hơn mà cụ thể như việc "chúng ta hãy nói không với hành vi sử dụng điện thoại trong nhà thờ”. Nếu trong một lúc nào đó, tôi hoặc bạn cần chờ đợi một thông tin quan trọng cho mình thì trước khi bước vào nhà thờ, chúng ta hãy điều chỉnh chiếc điện thoại của mình ở trạng thái im lặng, vì thời gian Thánh lễ cũng chỉ khoảng một giờ đồng hồ mà thôi! Có thể rằng, mỗi tuần chúng ta cũng chỉ đến với Chúa một giờ đồng hồ, thế nên chúng ta còn quá nhiều thời gian với chiếc điện thoại di động của mình! Thiết nghĩ, việc tận hưởng bầu khí thiêng liêng một cách trọn vẹn trong một giờ với Chúa sẽ là điều thiết thân của mỗi người chúng ta.
Một hành động quá dễ để chúng ta nhấc điện thoại lên nghe. Thế nhưng chúng ta lại quên mất rằng, chúng ta đang nghe điện thoại ở đâu?
Sự chuẩn mực về một lĩnh vực nào đó trong đời sống xã hội vẫn luôn có những quy tắc và văn hóa ứng xử chung. Không ngoại lệ, môi trường tôn giáo cũng như vậy, thậm chí sự chuẩn mực trong đời sống Giáo hội có những lúc đòi hỏi chúng ta cần phải hy sinh nhiều hơn và chúng ta tin rằng, chẳng ai có thể đánh giá sai về chúng ta khi chúng ta chưa nghe điện thoại, hoặc khi chúng ta chưa kịp nhắn tin phản hồi.
Vậy thì, bạn và tôi và chúng ta hãy cùng nhau cầu nguyện để xin Chúa cho mình biết hy sinh quảng đại và nhận thức được rằng, chiếc điện thoại di động chỉ là phương tiện chứ không phải là cứu cánh. Thiếu chiếc điện thoại di động, chúng ta vẫn có thể sống một cách bình thường nhưng thiếu Chúa e rằng sẽ là nỗi bất hạnh nơi mỗi người chúng ta.
Bạn và tôi hãy cùng nhau thực hiện thao tác tắt nguồn hay điều chỉnh chiếc điện thoại của mình ở trạng thái im lặng trước khi bước vào nhà thờ. Hành vi này tưởng chừng quá đơn giản nhưng lại là động lực lớn lao góp phần tạo ra một không gian tôn giáo trang nghiêm, sùng kính. 
Chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện bạn nhé!
  



LỄ CHÚA THĂNG THIÊN - A

Có nhiều người nghĩ thế giới chỉ bó gọn trong trái đất và con người chỉ thuộc về mặt đất. Nhưng không phải thế. Hôm nay, Chúa Giêsu lên trời là một bằng chứng cho niềm hy vọng của ta.
Việc Chúa Giêsu lên trời bảo cho ta biết rằng ngoài trái đất còn có trời. Ngoài cõi nhân sinh nhỏ hẹp còn có cõi thần linh bao la. Ngoài cuộc sống trần gian mau qua còn có cuộc sống thiên đàng vĩnh cửu.
Chúa Giêsu về trời là niềm hy vọng cho ta. Mai sau ta cũng sẽ được về trời với Người. Vì chính Người đã hứa: “Thầy đi để dọn chỗ cho anh em, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó với Thầy”.
Chúa Giêsu đã liên kết ta thành một thân thể với Người. Người là đầu. Chúng ta là chi thể. Đầu tiến đến đâu thì chi thể cũng sẽ tiến đến đấy.
Chúa Giêsu dạy ta biết rằng ta là con của Thiên Chúa Cha, Đấng ngự trên trời. Con sẽ được ở trong nhà cha mẹ. Chúng ta sẽ được ở nhà Cha trên trời là tự nhiên.
Tuy nhiên Chúa Giêsu chỉ về trời sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ Đức Chúa Cha trao phó cho Người ở trần gian. Nhiệm vụ đó là loan báo cho mọi người biết Chúa là Cha yêu thương mọi người. Nhiệm vụ đó là làm chứng về tình yêu thương của Cha đối với mọi người.
Hôm nay, trước khi về trời, Chúa Giêsu uỷ thác nhiệm vụ đó lại cho ta. Ta phải tiếp nối sứ mạng của Chúa Giêsu loan báo Tin Mừng yêu thương cho mọi người. Đem niềm hy vọng đến cho kiếp người.
Với niềm hy vọng đó, người Kitô hữu chân đạp đất nhưng lòng vẫn hướng về trời cao. Niềm hy vọng đó giải thoát ta khỏi nô lệ vào mặt đất nhờ đã biết rõ vật chất chỉ là phương tiện sẽ mau chóng qua đi. Niềm hy vọng đó nâng cuộc sống con người lên vì từ nay ta hiểu rằng định mệnh loài người không phải như loài súc vật, nhưng ngang hàng với thần linh. Niềm hy vọng đó đó làm cho cuộc sống của ta có ý nghĩa, vì Chúa tạo dựng nên con người không phải để con người tàn lụi đi theo quy luật của vật chất mà để con người phát triển, tồn tại đến vô biên, không phải bị kết án vào những đau khổ vất vả trần gian, nhưng đã được tiền định hưởng hạnh phúc vĩnh cửu trên thiên đàng. Niềm hy vọng đó cho ta thêm động lực phục vụ tha nhân tận tâm hơn vì đó chính là sứ mang Chúa trao phó. Niềm hy vọng đó khuyến khích ta tích cực xây dựng xã hội tốt đẹp hơn, vì đó chính là điều kiện cho ta được vào Nước Trời.
Lạy Chúa, xin giúp con chu toàn nhiệm vụ ở trần gian để sau này con được về trời với Chúa. Amen.
Tgm. Giuse Ngô Quang Kiệt


NGƯỜI ÍCH KỶ

Tinh thần ích kỷ xuất phát từ con người đề cao giá trị của tự do, từ đó, phát sinh khuynh hướng chủ nghĩa cá nhân. Mẫu người này thường là những người yêu mình quá đáng, nếu không muốn nói là lệch lạc. 

Trong cuộc sống xã hội giữa người và người, đã có biết bao tấm gương hy sinh, quảng đại cho người khác. Họ quên đi bản thân mình mà sống cho người khác. Họ bao dung với những người nghèo trong khi họ cũng không khá gì. Hay nói đúng hơn, họ sống với phương châm lá lành đùm lá rách, và càng cao quí hơn, lá rách đùm lá nát. Tuy nhiên, bên cạnh đó còn tồn tại những con người chỉ biết sống cho riêng mình. Họ chỉ biết thu quén cho mình và lấy mình làm trung tâm, đồng thời, giải thích mọi sự miễn sao ích lợi cho bản thân mình. Đó là những con người ích kỷ.
Tinh thần ích kỷ xuất phát từ con người đề cao giá trị của tự do, từ đó, phát sinh khuynh hướng chủ nghĩa cá nhân. Mẫu người này thường là những người yêu mình quá đáng, nếu không muốn nói là lệch lạc. Có thể nói, họ tìm mọi cách để đáp ứng nhu cầu bản thân mà không cần biết điều đó sẽ vương hại gì đến mình và người khác. Họ chỉ biết nhận lãnh mà không biết cho đi, từ đó, vô tình đã tạo nơi mình một không gian biển chết. Họ thích tự sướng và hưởng thụ một mình.
Chúng ta đã từng kinh nghiệm rằng một tình yêu chiếm hữu sẽ không thể tồn tại lâu bền, thế mà chúng ta vẫn ích kỷ trong tình yêu, vô tình chúng ta đã thao túng người khác, biến mình thành kẻ nộ lệ cho tình yêu và tự đào mồ chôn cất trái tim mình. Tình yêu tự nó không biên giới, thế mà, bạn lại nhốt nó trong một đối tượng yêu đương nào đó, quả là một bất hạnh lớn !
Hay lối sống ích kỷ còn biểu hiện qua việc yêu người khác vì mình. Thật vậy, có những người yêu người khác chỉ nhằm để thỏa mãn một con tim đói khát cách nào đó, đến mức cưỡng ép và gây tổn thương cho người mình yêu. Chung cục, họ lại làm tổn thương chính cái tôi bé bỏng của mình.
Cũng có một hình thức khác giúp chúng ta nhận ra mẫu người này khi họ thường tự ái vặt vãnh. Họ dễ dàng nổi máu anh hùng khi có ai dám xúc phạm đến họ dù đó chỉ là cách họ hiểu sai vấn đề. Thật ra, đó chỉ là cách tự vệ của một tâm hồn nhạy cảm dễ bị tổn thương. Một khi đặt mình ở vị trí trung tâm mà không được người khác thừa nhận, chính họ sẽ có cách tự an ủi mình: “chẳng ai hiểu được tôi”, và cuối cùng, đổ lỗi cho người khác. Vì những tự ái cỏn con, họ ví thể đứa bé giận lẫy khi bị dứt đột ngột khỏi dòng sữa mẹ. Chính sự ấu trĩ này khiến họ khó hoàn thành đại sự.
Ngoài ra, chúng ta cũng nhận ra mẫu người này trong công việc hằng ngày. Họ thường chọn việc nhẹ nhàng để yên thân và tránh đụng chạm với người khác. Hoặc thoái thác trách nhiệm khi có sự cố xảy ra. Đối với họ, chu toàn trách nhiệm theo đức công bằng đã là khó, huống nữa là sống bác ái với tha nhân.
Từ những biểu hiện đã được trình bày trên đây, giúp chúng ta có một nhãn quan đúng đắn về mẫu người này, nhờ đó, chọn cho mình một hướng sống tích cực hơn.
Tiền nhân đã nói: thương người như thể thương thân. Hay trong nhà đạo vẫn có câu truyền khẩu rằng thương người như mình ta vậy. Qua đó cho thấy, con người chỉ có thể yêu thương người khác khi họ đã biết mình phải yêu thương bản thân thế nào. Tuy nhiên, cũng có người thương mình một cách quá đáng đến nỗi trở thành một người ích kỷ.
Chúng ta sống và có trách nhiệm với cuộc đời này, thế nhưng, chúng ta cũng cần khám phá ra những nhu cầu bản thân: nhu cầu về thể lý, tình cảm và sự an toàn, nhu cầu yêu và được yêu, nhu cầu được tôn trọng và biết tôn trọng, cũng như nhu cầu thể hiện và hoàn thiện bản thân mình. Đó là những nhu cầu chính đáng đã được nhà tâm lý học Maslow đề nghị cho mọi người. Có thể nói, khi đáp ứng đúng đắn những đòi hỏi này trong cuộc sống, chúng ta là những người yêu mình đúng nghĩa. Thế nhưng, một điều khá quan trọng mà chúng ta đôi khi quên sót: cần đặt những nhu cầu này trong chiều kích tương quan. Nếu không, chúng ta sẽ trở nên những người ích kỷ.
Những gì chúng ta vừa trình bày đang dừng lại ở việc người ích kỷ yêu mình không đúng cách đến mức vương hại bản thân. Và một hệ lụy kéo theo mà chúng ta không thể không bàn đến: vương hại đến tha nhân và tập thể.
Khi xét đến tương quan giữa người với người, chúng ta cần lưu ý đến chiều kích cho và nhận. Có thể nói, nơi người ích kỷ chỉ biết nhận lãnh mà chẳng biết cho đi. Đức Bênêdictô XVI không ngần ngại gọi họ là những người nghèo nhất. Quả thật, họ không bao giờ cảm thấy đủ dù đã có rất nhiều, họ có thể giàu có đấy nhưng trái tim họ nghèo nàn, không biết sẻ chia, họ là người nghèo và bất hạnh nhất.
Mặt khác, dưới mắt người ích kỷ, tha nhân có đó chỉ cản bước tiến của họ. Họ cảm thấy người khác như những kẻ chực chờ chộp lấy mọi thứ từ tay họ. Tha nhân như lang sói vồ vập cuộc đời họ. Hay hiện hữu của tha nhân là cơ hội và phương tiện giúp họ mua vui. Hoặc nữa, tha nhân là một thứ hỏa ngục nào đó vì đã lên án và hạ nhục họ. Thật ra, những tư tưởng đó là cặn bã của một tâm hồn bị tổn thương về lòng tự trọng. Một khi quan niệm như thế, họ đã tự đặt mình trên người khác và tách mình ra khỏi cộng đồng. Vô hình trung, họ trở thành người thừa trong xã hội.
Chúng ta không thể liệt kê cách cụ thể hết những gì người ích kỷ làm vương hại đến cộng đoàn. Ở đây, chúng ta ghi nhận một thực trạng: người ích kỷ là một bệnh nhân bị tổn thương, vì thế, cách nào đó, họ làm trì trệ bước tiến của cộng đoàn. Trong khi mọi người phải gánh phần trách nhiệm của họ, đồng thời, phải nâng đỡ họ và chuyên chở những gì họ ky cóp trong thời gian qua. Tắt một lời, họ trở thành gánh nặng cho cộng đoàn.
Tưởng cũng cần nhắc đến một yếu điểm khác của mẫu người này, có thể nói họ là những người đánh mất tâm tình tạ ơn: ghi ơn người khác và tạ ơn Thiên Chúa. Hiện hữu của họ và những gì họ có, là cả một hồng ân. Thế mà, họ khư khư giữ lại cho chính mình. Họ quên rằng cách đáp trả những ân phúc mình đã lãnh nhận là cần cho đi. Họ cũng quên một nguyên tắc quan trọng trong cuộc sống: cần cho đi để đôi bàn tay trắng tiếp tục nhận lãnh những gì cuộc sống mang lại. Có thế, cuộc đời là một cuộc tương tác cho đi và lãnh nhận. Nhờ đó, chúng ta có thể làm giàu cho nhau và làm giàu trước mắt Thiên Chúa.
Trước khi chờ người ích kỷ nhận ra thực trạng của mình, cộng đoàn cần giữ thái độ tôn trọng họ như họ là. Đó là cách chữa lành tổn thương về lòng tự trọng từ bên ngoài. Rồi tìm mọi cách đề cao vai trò của họ trong cộng đoàn như thể họ là người có giá trị. Chính khi đặt họ trong một tác vụ quan trọng, họ dễ dàng thể hiện mình là người hữu ích, nhờ đó, trách nhiệm họ dễ dàng chu toàn với sự hợp tác của nhiều người. Đồng thời, chúng ta cần khêu gợi lòng quảng đại của họ; chính khi đặt họ ở vị trí trên cao mà việc lành được thi thố. Điều này, lúc đầu vẫn mang đậm tình yêu vị kỷ nhưng dần dà, họ tìm được những người bạn chân thành giúp họ cởi mở, và một khi thế giới không còn xoay quanh “tiểu vũ trụ” ấy nữa, họ sẽ dễ dàng đón nhận tha nhân như tha nhân đã từng tôn trọng và yêu thương họ. Và nói như Đức Phanxicô trong sứ điệp Mùa Chay năm 2017: tha nhân là một quà tặng.
Người ích kỷ thích tự sướng và hưởng thụ một mình như một trẻ nhỏ thích ngắm nghía chú chim quý của mình, cậu giấu nó trong lớp áo của mình, bỗng một ngày nó mổ hết ruột gan trong người cậu. Đó là cái giá trả cho kẻ ích kỷ chỉ biết tìm lợi ích và khoái lạc cho riêng mình. Quả thật, yêu mình không đúng cách sẽ hủy hoại chính mình. Vì thế, cần phải yêu thương bản thân cách đúng đắn và lành mạnh. Đó là cả một nghệ thuật để thoát khỏi cái tôi chật hẹp của chính mình.
EYMARD An Mai Đỗ O.Cist.