CHÚA NHẬT I MÙA VỌNG NĂM B

Có bao nhiêu thời gian sống ở đời được chúng ta dành cho việc chờ đợi? Có sự chờ đợi làm ta căng thẳng, mệt mỏi; nhưng cũng có sự chờ đợi đem lại hương vị và ý nghĩa cho cuộc sống.Người mẹ tần tảo nuôi con, chờ ngày con thành tài. Người vợ chờ đợi ngày chồng trở về từ biên ải. Con người không chỉ sống bằng quá khứ nhưng còn bằng những ngóng đợi về tương lai. Cái tương lai tưởng như mơ hồ, xa xôi mà lại lôi kéo được cái hiện tại đi về một hướng. Biết sống là biết chờ đợi Chờ đợi làm nên cuộc sống.
Mùa Vọng đưa ta đi vào thái độ chờ đợi. Chờ đợi Chúa sẽ đến trong vinh quang mai này. Chờ đợi Chúa vẫn đến trong niềm vui và nước mắt. Chờ như người giữ cửa thức trắng đêm, vì không biết giờ nào chủ trở về. Nhưng chờ không phải là thụ động khoanh tay mà là vuông tròn sứ mạng được giao phó. Ông chủ đi xa đã để lại ngôi nhà, giao quyền cho các đầy tớ, mỗi người một việc (câu 34). Có lẽ từ lâu ta đã thấy không cần chờ đợi Chúa, vì chúng ta có quá nhiều điều khác để đợi mong, những điều gần gũi hơn, thiết thực hơn, cấp bách hơn. Hãy nói cho tôi biết, bạn đang chờ gì, tôi sẽ nói cho bạn biết, bạn đang đi về đâu.
Nếu không có Ai để chờ, thì cũng chẳng cần tỉnh thức. Tỉnh thức trong đêm tối đâu phải là chuyện dễ dàng. “Ngài trở lại và thấy các môn đệ đang ngủ... Rồi Ngài lại đến và thấy họ vẫn đang ngủ, đôi mắt họ li bì nặng giấc” (Mt 26, 40-45). Chiến đấu chống lại sự buồn ngủ của mắt còn dễ dàng hơn chống lại sự mê ngủ của tinh thần. Cuộc sống vật chất ngày càng cao cung ứng cho con người biết bao thứ ru ngủ và đưa con người vào cơn mê mà họ không hay biết.
Ma túy là mối đe dọa giới trẻ hôm nay. Ma túy đi vào trường học, được bán ở cổng trường, để chích, để hút, để ngửi. Nó cho người ta sống lâng lâng trong một thế giới ảo, để rồi không còn khả năng sống đời thực của mình nữa. Nhưng ma túy đâu phải chỉ là bạch phiến, cần sa. Ma túy là tất cả những gì gây nghiện, khiến con người thành nô lệ và đánh mất mình. Tiền bạc, tiếng tăm, tình dục, tiện nghi... vẫn là những thứ ma túy mê hoặc con người.
Mùa Vọng là mùa tỉnh thức, để thành thật tự hỏi: “Tôi đang nghiện thứ ma túy gì?”
Cầu nguyn:

Lạy Chúa Giêsu,
xin đánh thức con.
Xin đưa con ra khỏi cơn mê
mà tự sức con không sao thoát ra được.

Xin đừng ngại đánh thức con
bằng những biến cố đôi khi mạnh mẽ,
nhưng xin cho con thấy bàn tay Chúa nhân từ
đang cắt tỉa con vì yêu con.

Ước gì con được tỉnh táo
để nhìn lại vẻ đẹp từng làm con say mê,
những chỗ dựa mà con tưởng là tuyệt đối.

Như ngọn đèn chầu trong nhà nguyện,
xin cho con thức luôn và sáng luôn,
trước nhan Chúa.

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

DỰ-TỈNH HỘI CỦA DỰ-TỈNH ĐỨC MẸ LAVANG

Từ chiều ngày 20/11/2014, các chị em Vĩnh Khấn của Dự-Tỉnh Đức Mẹ Lavang đã tụ họp về khu tĩnh tâm của Dòng Chúa Cứu Thế, Mai Thôn để chuẩn bị cho cuộc Dự-Tỉnh Hội của Dự-Tỉnh. 
Và sáng ngày 21/12, lúc 07g30, cha Bề Trên Giám Tỉnh, Tỉnh Dòng Đa Minh Việt Nam đã đến dâng thánh lễ cầu xin ơn Chúa Thánh Thần, khai mạc Dự -Tỉnh Hội. Bên cạnh đó, cha cũng là Điều Phối Viên của Dự-Tỉnh Hội.
Sau Thánh Lễ, Cha đã làm phép tượng Đức mẹ Lavang, bổn mạng của Dự-Tỉnh. Bức tượng được đặt trong phòng hội, để với sự cầu bầu của Mẹ, Dự-Tỉnh Hội sẽ được Chúa chúc lành.
Tiếp đến, các chị em đại biểu chính thức bắt đầu làm việc để bầu Bề Trên Dư-Tỉnh và Ban Cố Vấn theo quyết định thành lập Dự-Tỉnh của Bề Trên Tổng Quyền.




Sau khi thảo luận, trao đổi và bỏ phiếu,các chị em Vĩnh Khấn đã chọn ra Bề Trên và ban Cố Vấn cho Dự-Tỉnh. Chị Đại Diện Bề Trên Tổng Quyền tại Việt Nam đã dâng hoa chúc mừng chị Tân Bề Trên Dự-Tỉnh. 


Dự-Tỉnh Hội được khép lại bằng một vài phút Chầu Thánh Thể, để tạ ơn Chúa vì đã cho Dự-Tỉnh Hội được diễn ra tốt đẹp và xin Chúa  luôn đồng hành cùng Dự-Tỉnh. 

Kết quả cuộc bầu cử và Ban Cố Vấn như sau:
Bề Trên Dự-Tỉnh: chị Marie Lucie Nguyễn Thị Quý Phương
Cố vấn 1: chị Marie Jean Nguyễn Thị Nga.
Cố vấn 2: chị Marie Thérèse Nguyễn Thị Hằng 
Cố vấn 3: chị Marie Joseph Nguyễn Thị Kim Tiên
Cố vấn 4: chị Marie Martine Hồ Thị Thu Thảo



LỜI CHÚA LỄ CHÚA KITÔ VUA: VUA CỦA LÒNG THƯƠNG XÓT


Ấn tượng trước hết tôi có khi đọc đoạn Tin Mừng về ‘cuộc phán xét chung’ là theo đạo chẳng có ích gì, bởi vì khi ‘tập hợp các dân thiên hạ trước mặt Người, và Người sẽ tách biệt họ với nhau, như mục tử tách biệt chiên với dê’ thì Vua Vũ Trụ đâu có áp dụng tiêu chuẩn tôn giáo, có đạo hay không; cũng vậy khi phán ‘hỡi những kẻ Cha Ta chúc phúc, hãy đến thừa hưởng Vương Quốc dọn sẵn’ cũng đâu chỉ dành cho những người đã rửa tội, năng chịu các phép bí tích. Tiêu chuẩn Người áp dụng có vẻ quá đời thường, quá nhân bản, và có phần nào quá thực dụng chủ nghĩa nữa là khác, đến độ cả các không Ki-tô hữu (non-Christians) cũng dễ dàng đạt được: sống bác ái, sống từ nhân với hết mọi người. Các Phật tử chẳng hạn có lẽ còn thực thi ‘từ bi xả hỉ’ hơn cả người Công giáo, các đồng chí đồng đội ngoài chiến trường còn đùm bọc nhau keo sơn hơn cả các tu sĩ trong cộng đoàn. Nếu đã như thế thì làm Ki-tô hữu được Phúc Âm dạy bảo, được các Bí Tích đỡ nâng, được các luật lệ, luân lý chở che… thực sự sẽ mang lại cho tôi ích lợi gì trong cuộc xét xử ngày Đức Vua quang lâm?
Ấn tượng tiếp theo là Đức Vua này quá chủ quan. Người xét xử không căn cứ theo một bộ luật khách quan được ban hành, trong đó có cả luật ‘mến Chúa yêu người’ vẫn thường được coi là quan trọng hơn hết. Luật pháp phải khách quan, nhất là khi xét xử, để cứ theo đó mà áp dụng công bằng cho mọi người. Đàng này tiêu chuẩn Đức Vua dùng để xét xử lại chỉ qui hướng trực tiếp về cá nhân Ngài thôi: “vì xưa Ta đói các ngươi đã cho ăn, Ta khát các ngươi đã cho uống, Ta là khách lạ các ngươi đã tiếp rước, Ta trần truồng các ngươi đã cho mặc, Ta đau yếu các ngươi đã thăm viếng, Ta ngồi tù các ngươi đến hỏi han”. Khi đặt các lời trên vào miệng Quan Án, hình như Đức Giê-su muốn cho thấy chính Đức Vua vinh quang từ lâu vẫn hằng chờ mong để mình được mọi người xót thương và gia ân. Như vậy được chúc phúc hay bị nguyền rủa đều dựa trên một tiêu chuẩn chung là lòng nhân ái mà mỗi người có trong tương quan thuận hay nghịch với một Đức Vua hằng xót thương tha thứ và chờ đợi được thương xót lại.
Chập hai điều này lại với nhau, tôi mới thoáng phát hiện ra một nét độc đáo và siêu việt của ơn gọi Ki-tô hữu mà mình được diễm phúc tiếp nhận. Nhiều người không phải là Ki-tô hữu, chưa hề biết gì về Đức Vua hằng thương xót và hay tha thứ, nhưng vô hình chung lại thường xuyên đi vào tương quan thuận với ‘Đấng dấu mặt’ hằng chờ đợi được xót thương “Có bao giờ chúng tôi đã thấy Chúa đói, khát, là khách lạ, trần truồng, đau yếu hay ngồi tù…?” để mà cho ăn, cho uống, đón tiếp, cho mặc, thăm viếng hỏi han… Đức Giê-su cho thấy rõ, thế là đã quá đủ để tạo một tương quan thuận với Thiên Chúa tình yêu và chỉ đòi hỏi có tình yêu. “Ta bảo thật: mỗi lần các ngươi làm như thế cho một trong các anh em bé nhỏ nhất của Ta đây, là các ngươi đã làm cho chính ta vậy”. Tôi thành thực chúc mừng các anh chị em chưa được biết Chúa vì thật may cho anh chị em! Thế nhưng, nếu chỉ mới giữ có một vế (làm mà không biết) mà đã được như thế, huống hồ chi nếu giữ được cả hai vế (làm và biết). Ki-tô hữu là những người duy nhất trên trần gian này được diễm phúc có cả hai vế để tiến vào tương quan cá vị sâu đậm nhất với Đức Vua xót thương và chờ đợi được xót thương. Nhờ đức tin mà ngay từ ngày lãnh phép rửa tội họ đã nhìn nhận Thiên Chúa là Đấng đầy lòng nhân ái và yêu thương; trong suốt quá trình sống đời Ki-tô hữu, nhất là khi lãnh nhận các Bí Tích, đặc biệt bí tích giải tội, họ đã có không biết bao nhiêu dịp để cảm nghiệm được lòng từ ái của Đức Vua; Lời Chúa hằng thôi thúc họ diễn đạt tương quan với Người bằng đời sống bác ái, yêu thương và phục vụ. Tiêu chuẩn sống của họ không còn phải là một điều luật khách quan ‘kính Chúa yêu người’, mà đã là một tương quan nhân vị mới, cho dầu theo cách nói quen thuộc của người Do Thái Đức Giê-su gọi đó là ‘Điều răn mới’, “là anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Ga 13:34). Do đó không một Ki-tô hữu nào sẽ còn dám nói “Có bao giờ chúng tôi đã thấy Chúa đói…” Rồi họ còn có muôn ngàn dịp để nhận ra và cảm nghiệm Đức Vua yêu thương họ, cũng như họ thừa biết rằng Đức Vua họ tôn thời khao khát được họ yêu mến và xót thương lại biết là dường nào, đặc biết qua các hành động nhân hậu đối với người anh em. Do đó khi gặp lại Đức Vua quang lâm, các Ki-tô hữu sẽ phải là những người “đứng thẳng và ngẩng đầu lên!” (Lc 21:28) vì họ đã biết chắc rằng mình đứng bên phải trong số các kẻ “được Cha Ta chúc phúc”.

Lạy Đức Vua Vũ Trụ, Vua tình yêu và xót thương, cảm tạ Vua đã cho con cơ hội tuyệt vời để nhận biết con được Người thương xót và Người cũng khao khát được con xót thương lại. Chớ gì chương trình sống Ki-tô của con chỉ đơn giản là nhận biết mình được xót thương để rồi cố gắng đáp trả. Xin cho mọi người, không phân biệt lương giáo, biết cùng nhau ban phát lòng xót thương Chúa hằng khao khát, nhờ chính các Ki-tô hữu chúng con nhận thức ngày càng sâu sắc hơn, và nhắc nhở cho mọi người rằng: có một Đức Vua yêu mến và xót thương hết thảy mọi người. A-men 
Lm. Gioan Nguyễn Văn Ty SDB

MỪNG 10 NĂM GIÁM MỤC ĐỨC CHA ĐAMINH NGUYỄN CHU TRINH – GIÁM MỤC GIÁO PHẬN XUÂN LỘC

Sáng nay ngày 11 tháng 11 năm 2014 là ngày kỷ niệm 10 năm sứ vụ Giám mục của Đức Cha Chính Đaminh. Trong 10 năm sứ vụ Giám mục, Đức Cha đã dâng hiến cuộc đời phụng sự Chúa và với ơn Chúa trợ giúp, ngài đã thực hiện nhiều công trình lớn lao cho Giáo phận. Trong niềm hân hoan và vui mừng, toàn thể Giáo phận chúng ta, cùng hiệp ý với Đức Cha Chính Đaminh dâng lời tạ ơn Thiên Chúa và xin Thiên Chúa tiếp tục tràn đổ muôn ơn lành trên Đức Cha Chính Đaminh để ngài tiếp tục hướng dẫn đoàn Dân Thánh mà Chúa đã trao phó cho ngài. (x. Thư kêu gọi của Đức Cha Giuse Đinh Đức Đạo, Giám mục Phụ tá Gp. Xuân Lộc )
Mới 07:30, sân Tòa Giám Mục Xuân Lộc đã rộn rã những tiếng cười nói vui vẻ của mọi thành phần dân Chúa nô nức trở về ngôi nhà chung để chúc mừng Đức Giám Mục khả kính của giáo phận trong ngày hồng phúc. 
Dự Tỉnh của chúng ta có hai chị đại diện tham dự ngày này là Chị Marie Thérèse và chị Marie Francois Xavier. Trong dịp này, Đức Cha Đaminh cũng trao giải thưởng Văn Hóa Nghệ Thuật Đất Mới cho các tác giả đạt giải. Giải này do Đức Cha Đaminh khởi xướng từ năm 2010 nhằm quy tụ tất cả những ai yêu thích nghệ thuật, có thao thức với việc truyền bá Tin Mừng cách phong phú hơn qua văn chương. Tham gia giải Văn Hóa Nghệ Thuật Đất Mới làn này, theo như nhận xét cua Ban Giám Khảo thì số lượng tác giả, tác phẩm dự thi phong phú  và đa dạng hơn, có thêm một số gương mặt mới là Linh Mục, tu sĩ, giáo dân. Đặc biệt có sự tham gia của các giáo dân từ các giáo phận khác như : Quy Nhơn …
Mở đầu lễ trao giải, Đức Cha Đaminh làm dấu thánh hóa, mọi người cùng ca sĩ Diệu Hiền hòa vang bài hát: Bao La Tình Chúa yêu con  như nói lên tâm tình của Đức Cha trong ngày trọng đại này.
Tiếp theo, Cha Đaminh Ngô Công Sứ - quản hạt giáo hạt Xuân Lộc – trưởng ban truyền thông của giáo phận Xuân Lộc lên nói về đôi nét 10 năm Giám Mục của Đức Cha Đaminh, với những việc đã làm từ khi còn là Cha chính của Giáo Phận, và những thao thức của Đức Cha còn đang ấp ủ. Sau đó, Cha Phaolo Đoàn Thanh Phong – trưởng ban Văn Hóa của giáo phận lên nhận xét chung về các tác phẩm dự thi lần này.
Xen kẽ các lần trao giải là các tiết mục văn nghệ do các Soeur các Hội Dòng Mến Thánh Giá Xuân Lộc và Hội Dòng Nữ tỳ Chúa Giêsu Linh Mục trình diễn rất đặc sắc và giàu ý nghĩa.

10 giờ 30 : Thánh Lễ Tạ Ơn tại nhà nguyện Tòa Giám Mục. Đức Cha Đaminh cùng đồng tế với 3 Đức Cha: ĐC Phêrô Trần Đình Tứ - nguyên giám mục giáo phận Phú Cường, ĐC Tôma Vũ Đình Hiệu – Giám mục giáo phận  Bùi Chu, và ĐC Giuse Đinh Đức Đạo – Giám mục phụ tá giáo phận Xuân Lộc cùng với sự hiện diện của hàng trăm Linh mục, tu sĩ và đảo giáo dân trong và ngoài giáo phận. Đặc biệt có sự hiện diện của những người thân yêu và đồng hương của Đức Cha Đaminh.
Trong bài giảng lễ, ĐC phụ tá Giuse đã có những chia sẻ ngắn gọn và súc tích. Cuối thánh lể, Đức ông Vinhsơn đã đại diện chúc mừng Đức Cha Đaminh trong tình thân của đại gia đình giáo phận.
Sau thánh lễ, mọi người cùng chia sẻ bữa cơm thân mật tại nhà ăn của TGM.

Trong  tinh thần con thảo, xin mọi người cùng cầu nguyện để Đức Cha Đaminh luôn tràn đầy ơn Chúa và dồi dào sức khỏe để Ngài hoàn tất những ấp ủ, lo lắng cho giáo phận, đặc biệt trong việc xây dựng trung tâm hành hương Đức Mẹ Vô Nhiễm Nguyên Tội tại Núi Cúi.

CÁC CHỊ EM TU VIỆN LONG KHÁNH CÙNG GIÁO XỨ TÂN XUÂN CHẦU THAY GIÁO PHẬN


Theo như sự sắp xếp của Giáo phận Xuân Lộc, giáo xứ Tân Xuân chầu thay Giáo phận vào Chúa Nhật XXXII thường niên, tức ngày 09-11-2014.  Mọi thành phần trong giáo xứ đã rất tích cự tham gia ngày chầu lượt này. Tu viện Long Khánh của Dự Tỉnh chúng ta phụ trách giờ chầu từ 11:00 đến 12:00.
Mặc dù thời tiết giữa buổi trưa nóng nực, dễ buồn ngủ nhưng các chị đã rất hăng say tích cực trong giờ chầu này. Các chị đã qua nhà thờ từ trước nhiều phút để viếng Chúa.

Giữa trưa, khi mọi vật, mọi người đã dừng công việc, thì là lúc các chị em cất cao lời hát ca tụng Chúa, càng làm sáng tỏ lòng yêu mến Chúa Giêsu Thánh Thể đã có từ lâu đời của dự tỉnh chúng ta. Ước mong lòng yêu mến ấy được lan tỏa tới mọi người sống quanh ta để ngày càng có nhiều người yêu mến Chúa Giêsu Thánh Thể.